Walter nhìn những đồng xu vẫn còn thấm ướt mồ hôi, trong lòng cảm thấy ấm áp lạ thường. Ông nhìn lại cậu bé một lần nữa, chợt phát hiện thấy cậu chính là người mà ông luôn muốn tìm cho vai diễn mới…

1. Người lương thiện không cần qua sát hạch…

Một đạo diễn nổi tiếng người Brazil tên là Walter Sellers. Ông đang chuẩn bị khởi quay cho bộ phim mới của mình.

Hôm đó, Walter phải đi công tác ở ngoại thành, đang trong lúc tuyệt vọng, ông đứng đợi ở ga tàu thì nhìn thấy một cậu bé đánh giày chừng hơn 10 tuổi.

Cậu bé hỏi: “Thưa ông, ông có muốn đánh giày không?”

Walter cúi đầu nhìn đôi giày mới đánh xong không lâu, bèn lắc đầu từ chối. 

Ngay khi Walter bước đi được mấy bước, thì đột nhiên nhìn thấy cậu bé mặt đỏ bừng chạy đuổi theo, ánh mắt nhìn ông chứa đầy lời cầu khẩn: “Thưa ông, cả ngày hôm nay cháu không có gì vào bụng, ông có thể cho cháu vay ít tiền được không? Từ mai cháu sẽ cố gắng đánh giày, đảm bảo sau một tuần là có thể trả lại tiền cho ông!”

Walter nhìn cậu bé đứng trước mặt với bộ dạng đói khát, quần áo tả tơi, trong tâm có chút thương cảm, ông liền móc túi đưa cho cậu mấy đồng. Cậu bé rất cảm kích, nói: “Cảm ơn ông”, sau đó liền chạy đi nhanh như chớp, thoáng chốc đã không thấy đâu.

Walter lắc lắc đầu, bởi vì ông đã gặp qua quá nhiều những đứa trẻ lừa gạt trên đường như thế này. 

Nửa tháng sau, vì bận bịu với công việc chuẩn bị quay bộ phim mới, Walter đã hoàn toàn quên chuyện cậu bé đánh giày vay tiền mình.

Không ngờ, trong một lần Walter đi qua nhà ga, bỗng nhìn thấy một bóng dáng gầy gò, từ xa đã vẫy tay gọi: “Ông ơi, xin đợi một chút!”.

Đợi đến lúc cậu bé mặt mũi ướt đầy mồ hôi chạy tới đưa trả lại tiền, Walter mới nhận ra là cậu bé đánh giày lần trước.

Cậu bé vừa thở hổn hển vừa nói: “Thưa ông, cháu đã ở đây đợi ông rất lâu rồi, hôm nay mới gặp được ông để trả lại tiền”.

Walter nhìn những đồng xu vẫn còn thấm ướt mồ hôi, trong lòng cảm thấy ấm áp lạ thường. Ông nhìn lại cậu bé một lần nữa, chợt phát hiện thấy cậu chính là người mà ông luôn muốn tìm cho vai diễn mới.

Walter đút mấy đồng tiền xu vào túi cậu bé, nở nụ cười một cách thần bí và nói: “Ngày mai cậu hãy đến phòng đạo diễn của công ty điện ảnh ở trung tâm thành phố gặp tôi, tôi sẽ tặng cho cậu một niềm vui lớn”.

Sáng sớm ngày hôm sau, bảo vệ của công ty đã nói với Walter rằng, có một nhóm trẻ con đường phố đã đến. Walter kinh ngạc đi ra cửa, ông nhìn thấy cậu bé đánh giày chạy đến, vẻ mặt ngây thơ vội vàng nói: “Thưa ông, những đứa trẻ lang thang này đều giống cháu, đều không có bố mẹ, nghe nói ông cho cháu một niềm vui lớn, cháu dẫn họ đến, bởi vì cháu biết rõ, họ cũng muốn có những niềm vui bất ngờ!”

Walter hoàn toàn không thể nghĩ tới, một cậu bé lang thang bần cùng, nhưng lại có một trái tim lương thiện đến vậy. Những đứa trẻ lang thang đã được đưa tới, Walter liền để cho nhân viên phụ trách tiến hành phỏng vấn tuyển chọn những đứa trẻ này. Cuối cùng ông vẫn giữ lại cậu bé đánh giày mà ông đã gặp, rồi quyết định để cậu đóng vai chính trong phim. Trong bản hợp đồng miễn thử vai có ghi dòng chữ: “Người lương thiện không cần thông qua sát hạch”.

Walter nói, cậu bé rất lương thiện, tuy bản thân cậu đang phải đối diện với hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn vô tư mang hy vọng và cơ hội của mình chia sẻ cho người khác. Mà nhân vật chính trong bộ phim chính là một người lương thiện tốt bụng như thế.

Trong “Liễu Phàm tứ huấn – Tích thiện chi phương” có viết: “Người làm việc thiện, phúc dù chưa tới, họa đã rời xa. Người làm việc ác, họa dù chưa tới, phúc đã rời xa”. 

Xưa có một người thiện lương con cháu đầy đàn, trước lúc lâm chung, con cháu quỳ trước giường hỏi: “Người sắp phải lìa xa con cháu rồi. Trước lúc rời đi, người có để lại lời căn dặn gì để chúng con làm theo không ạ?”

Người lương thiện này nói: “Học cách chịu thiệt, chịu khổ chịu thiệt là phúc”. 

2. Gia đình tích thiện tất nhiên sẽ có thừa điều vui mừng 

Một người nông dân trồng ngô giống, mùa thu hoạch mỗi năm, ruộng ngô của ông đều đạt sản lượng cao. Hơn nữa ông còn không ngại ngần đem những hạt ngô to đều và đẹp đến tặng cho những người nông dân khác trong làng. 

Có người hỏi ông rằng, tại sao ông lại hào phóng như vậy?

Người nông dân nói: “Tôi đối tốt với người khác, kỳ thực cũng là tốt với chính mình. Gió thổi phấn hoa bay tứ phía, nếu nhà bên cạnh cũng trồng loại giống ngô thượng đẳng, trong quá trình thụ phấn sẽ tự nhiên ảnh hưởng tốt đến chất lượng cây ngô của nhà tôi. Do vậy, tôi sẽ rất vui nếu tất cả những người nông dân đều trồng được giống ngô tốt như nhau”. 

Bất kể hoàn cảnh gian nan đến đâu, chúng ta cũng cần kiên trì thiện lương. Mặc cho bản thân phải đối mặt với sự cô độc như thế nào, chúng ta cũng cần giữ vững phẩm chất cao thượng. Sinh mệnh con người giống như một âm thanh vang vọng, nếu biết gửi thiện lương cho người khác, cuối cùng rồi chúng ta cũng sẽ thu hoạch được thiện ý. 

Theo Vision Times
San San biên dịch

Từ Khóa: