Chỉ khi một người biết cân nhắc đến người khác thì mới có thể nuôi dưỡng lòng vị tha, mới có thể được mọi người yêu mến và đạt được thành công, đồng thời trong quá trình vì người khác mà làm mới cảm nhận được hạnh phúc trọn vẹn của cuộc sống.  

Nuôi con ngoan dạy con giỏi chính là biết cách dạy con đạo lý làm người, nuôi dưỡng thiện tâm. Có như vậy thì con sẽ biết bao dung với lỗi lầm của người khác, cũng như sẻ chia khi người khác gặp khó khăn. Dưới đây là hai câu chuyện dạy con biết nghĩ cho người khác đáng để chúng ta suy ngẫm và học hỏi.

Dạy con nhận phần thiệt 

Nhờ dạy con biết nghĩ cho người khác ngay từ khi còn rất nhỏ mà bà Sara Imas, một bà mẹ người Do Thái nổi tiếng đã đào tạo nên 3 tỷ phú. Bà cũng là tác giả cuốn sách “Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương”. 3 người con của bà đều tốt nghiệp đại học và trở thành người giàu có ngay từ khi còn rất trẻ. 

Bà Sara từng chia sẻ bí quyết dạy con của mình trong cuốn sách như sau: “Mỗi lần dẫn các con đi mua hoa quả, tôi lại yêu cầu mỗi đứa chọn một quả lê có chút vấn đề nhỏ nào đó nhưng vẫn có thể ăn được trong ngày”. 

Bởi vì tất cả các quả lê đều có giá trị như nhau, điều này khiến mấy đứa con của bà cảm thấy khó hiểu, nhưng bà Sara lại không giải thích với chúng ngay lập tức. Đến tối, khi gọt hoa quả để ăn tráng miệng, bà mới giải thích cho các con. 

Bà nói: “Trước tiên, chúng ta phải biết nghĩ cho người khác, nếu như ai cũng chọn quả ngon, quả đẹp thì những quả còn lại sẽ để ai ăn? Chúng ta giúp đỡ người khác một chút có phải tốt hơn không? Chúng ta mua giúp người bán hàng 3 quả lê không đẹp mắt, người khác cũng giúp họ mua vài quả giống thế, như vậy chẳng phải những quả lê xấu xí sẽ ít đi sao?”

Người mẹ Do Thái nói, những quả lê kia không phải là không ăn được nữa, chúng chỉ có chút vấn đề nhỏ thôi, ăn vào cũng chẳng thể ảnh hưởng tới sức khỏe. Bà dặn dò các con: “… Mẹ mong rằng từ chuyện quả lê nhỏ bé này, các con có thể học được cách chia sẻ và giúp đỡ người khác”.

Sau đó, cô con gái út liền hỏi lại bà: “Tại sao vậy? Tại sao con lại phải ăn những quả xấu xí này? Tại sao không cho con ăn những quả ngon hơn?”.

Thấy vậy, Sara Imas trả lời: “Khi còn ở trên cây, những quả lê này đều tươi ngon và không có vấn đề gì, nhưng khi người nông dân hái xuống và cho vào giỏ, chúng va vào nhau nên mới có những vết xước dập. Cuộc đời con người cũng vậy, sau này khi bước vào xã hội, các con sẽ phải va chạm với rất nhiều vấn đề, khi đó các con cũng sẽ hy vọng có người thấu hiểu và đồng cảm với mình, giống như hôm nay các con đồng cảm với những quả lê này vậy”.

Dạy con biết làm việc nghĩa

Thời Phạm Trọng Yêm còn làm quan ở Tuy Dương, một lần ông sai con trai Phạm Thuần Nhân đến Tô Châu để vận chuyển thuyền lúa. Lúc ấy Phạm Thuần Nhân còn rất trẻ, khi vận chuyển thuyền lúa về đến Đan Dương thì gặp người bạn cũ tên là Thạch Mạn Khanh. Phạm Thuần Nhân hỏi bạn mình: “Tại sao bạn lại lưu ở đây lâu như vậy?”

Thạch Mạn Khanh đáp: “Nhà đang có tang nhưng mình lại không có tiền để đưa linh cữu về quê nhà”.

Phạm Thuần Nhân nghe xong, liền cho Thạch Mạn Khanh cả thuyền lúa để bạn có tiền đưa linh cữu về quê.

Phạm Thuần Nhân trở về nhà, không biết thưa chuyện với cha thế nào nên đứng mãi bên cạnh Phạm Trọng Yêm thật lâu không nói gì.

Phạm Trọng Yêm thấy vậy liền hỏi con: “Con lần này đến Tô Châu, con có gặp người bạn nào không?”

Phạm Thuần Nhân trả lời: “Khi đi ngang qua Đan Dương, con tình cờ gặp Thạch Mạn Khanh. Cậu ấy đang có tang người thân nhưng không có tiền để đưa linh cữu về quê, nên đã bị mắc lại ở đó”.

Phạm Trọng Yêm liền nói với con: “Vậy sao con không lấy hết thuyền lúa tặng cho cậu ấy?”

Phạm Thuần Nhân nghe thấy cha nói vậy, trong lòng cảm thấy mừng rỡ, trả lời: “Thưa cha! Con đã tặng cả thuyền lúa cho cậu ấy rồi”.

Phạm Trọng Yêm nghe con trai nói xong thì tỏ ra rất vui vẻ, khen con làm vậy là rất đúng. Từ sau sự việc đó, người đời đều hiểu rằng, gia phong của Phạm Trọng Yêm đã được truyền cấp thành công cho con trai ông rồi.

***

Họa phúc do Trời định đoạt, thiện ác do người nắm giữ. Trời có khi mưa khi gió, thiên tai nhân hoạ biến đổi khôn lường, người cũng sẽ có lúc gặp họa phúc bất kể ngày đêm. Đây đều là những việc con người không thể khống chế mà chỉ có thể thuận theo Thiên mệnh. Tuy nhiên, nếu một người năng làm việc thiện giúp người, bao dung và nghĩ cho người khác thì sẽ nhận được quả báo tốt và được Thần Phật che chở khi gặp tai ương. 

Người xưa từng nói: “Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo”, Thiên lý vốn rất rõ ràng sáng tỏ nhưng vẫn có rất nhiều người còn nghi nghi hoặc hoặc. Có người oán hận rằng người tốt sao chẳng sống lâu, kẻ gây họa sao vẫn còn thọ cả trăm năm? Người hiền thì bị kẻ khác bắt nạt, ngựa lành thì bị người cưỡi – Đó chẳng qua chỉ là phúc đời trước chưa hưởng hết, mà họa đời sau lại chưa tới; hoặc nợ đời trước chưa trả xong, mà phúc báo đời này còn chưa đến.

Giúp người cũng chính là giúp mình. Dẫu trước mắt xảy ra chuyện gì, chúng ta vẫn nên kiên trì giữ tâm lương thiện, ôm giữ thiện niệm, làm nhiều việc thiện, biết nghĩ cho người khác. Như vậy thì tâm mới an lành, mâu thuẫn bớt dần, oán khí không sinh ra, như vậy mới có thể giúp cho cuộc sống của chính mình trở nên tốt hơn và hạnh phúc hơn. 

San San