Lại nói về chuyện Siddharatha xin từ biệt hoàng cung, ra đi tìm con đường giải thoát. Đức vua nổi giận sai quân lính canh phòng cẩn mật không cho Thái tử rời khỏi cung điện. Siddharatha buồn bã quay trở về cung cấm…

Chàng chậm rãi bước từng bước qua những căn phòng nguy nga, đi qua những hành lang tráng lệ lấp lánh châu ngọc, những khu vườn có những con suối trong veo và cả những vũ công xinh đẹp nhảy múa biết bao vũ điệu đẹp mắt. Nhưng không có bất cứ một thứ gì khiến cho Siddharatha thấy hấp dẫn và lay động đến trái tim chàng. Từng bước chân của Siddharatha đều chỉ tập trung vào một dòng suy tư, phải ra đi tìm con đường hạnh phúc vĩnh hằng.

Đêm hôm đó, dường như có một năng lực siêu nhiên nào đó tác động. Thường khi sau bữa tối, các nhạc công cùng vũ nữ nhảy múa vui vẻ, nhộn nhịp khắp cả cung điện. Kỳ lạ thay, hôm nay mọi người đều cảm thấy mệt mỏi sau bữa cơm và ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Ngay cả Yashodhara cũng ngủ thiếp đi ngay bên cạnh cậu con trai Rahura. Chỉ còn Thái tử Siddharatha là không bị mê mờ đi mất. Giờ đây, Siddharatha đã biết mình phải làm gì trong lúc này, để thay đổi số phận của mình. Thái tử thầm nghĩ: “Đây chính là cơ hội để ta bỏ trốn khỏi cung điện!”.

Trước khi ra đi, Thái tử muốn từ biệt vợ và con trai. Nhưng khi chàng đến bên giường ngủ của Yashodhara, muốn chạm vào Rahura một lần cuối cùng nhưng lại sợ làm Yashoadhara tỉnh giấc. Siddraratha tự nhủ “Mình phải nhanh chóng rời khỏi đây ngay lập tức, nếu để mọi người thức giấc mình sẽ không còn cơ hội nữa”. Thái tử nhẹ nhàng bước qua những nô tỳ đang say giấc ngủ dưới sàn nhà và trèo ra ngoài qua ô cửa sổ, rồi tụt xuống dưới. Siddharatha đến chỗ người đánh xe ngựa đang ngủ và nhẹ nhàng đánh thức anh ta dậy. 

– Chana! Chana! Hãy thắng yên cương cho ta. Ta muốn cưỡi con Kantaka! Channa ngạc nhiên, không hiểu vì sao Thái tử lại muốn đi ra ngoài vào lúc nửa đêm, nhưng vẫn lặng lẽ làm theo mệnh lệnh. Siddharatha nắm lấy dây cương và thì thầm vào tai con Kantaka:

– Kantaka, bạn của ta! Chúng ta phải hết sức nhẹ nhàng, nếu không quân lính sẽ tỉnh giấc. Chúng ta sẽ ra đi!…

Thật kỳ lạ, khi hai người đi đến phía cổng thành, thì cánh cổng tự mở to cho họ đi ra khỏi thành. Họ thúc ngựa phi như bay ra đến tận ranh giới phía ngoài kinh thành mới dừng lại. Thái tử ngoái đầu nhìn lại kinh thành một lần cuối và thầm nhủ: “Chừng nào ta chưa tìm được cách giải thoát khỏi sự khổ đau, thì sẽ không quay trở lại thành phố Kapilavastu tươi đẹp này!”. 

Họ đi suốt đêm, cho đến tận lúc ánh ban mai ló rạng. Cuối cùng họ cũng đến được một khu rừng yên tĩnh. Nơi đây có rất nhiều nhà tu hành cư ngụ. Siddharatha mừng rỡ vì đã thoát ra khỏi hoàng cung. Chàng nghĩ: “Hành trình của ta thực sự đã bắt đầu!” Siddharatha quay sang người đánh xe ngựa và nói với anh ta:

– Bạn của ta, cảm ơn rất nhiều vì sự giúp đỡ của bạn! Ta đã đến được nơi mình muốn. Bạn hãy trở về cung điện cùng với con Kantaka!

Chana hết sức ngỡ ngàng, vì anh không thể tin được rằng Thái tử sẽ không quay trở về cung điện cùng mình. Chana hết sức bối rối không nói được một lời nào, hai mắt đẫm lệ nhìn Siddharatha như một sự thỉnh cầu. Thái tử hiểu được tâm ý của Chana. Chàng nở nụ cười và ôn tồn nói với Chana:

– Chana trung thành của ta! Anh đừng khóc nữa, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ phải chia tay nhau. Siddharatha đem hết số trang sức mang trên người tặng nó cho Chana và nói:

–  Bạn của ta, hãy cầm lấy. Ta không cần đến những thứ này nữa! Anh hãy quay trở về hoàng cung và nói với Đức vua rằng. Ta ra đi không phải vì buồn giận, cũng không phải vì ta không còn yêu thương gia đình và những con người trong thành Kapilavastu tươi đẹp. Nếu hôm nay ta không chia tay họ, thì một khi cái chết tìm đến, ta vẫn phải chia tay thôi. Hãy quay trở về và để ta bắt đầu hành trình của mình!

Chana nhận ra rằng, anh không thể nào lay chuyển được ý chí của Siddharatha. Nước mắt giàn dụa, Chana túm lấy giây cương và lặng lẽ dắt con Kantaka đi ra khỏi khu rừng. Anh vừa đi vừa quay đầu nhìn lại Thái tử, cho đến khi khuất bóng mới thôi. Khi quay trở về thành Kapilavastu, Chana diện kiến Đức vua và đau buồn nói:

– Muôn tâu! Thái tử Siddharatha đã vĩnh viễn từ bỏ cuộc sống xa hoa nơi cung điện, và xin Đức vua bớt đau lòng… 

Đức vua dường như chết lặng trước tin buồn mà Chana đem đến. 

Còn tiếp…. 

Thái Bảo

*Bài viết có tham khảo tác phẩm: “Thái tử SIDDHARTHA”, Tác giả: JONATHAN LANDAW, Dịch giả: Trịnh Thị Phương Liên và một số tài liệu khác….

Tin liên quan:

videoinfo__video3.dkn.news||b88c178a6__

Ad will display in 09 seconds