Phúc – họa không có cổng vào
Là do Thiện – ác mời chào đó thôi
Hình – bóng theo sát chẳng rời
Nhân – quả hữu báo, luật Trời công tâm

Những người có đức có nhân
Thánh ân che chở Phật Thần đoái thương
Ác tà cảm ứng tai ương
Thiện lương ‘thuận gió xuôi buồm’ bình an

Thế gian như lửa thử vàng
Người càng dung Nhẫn ắt càng xuất siêu
Chân thành mới đặng mến yêu
Giả gian chuốc lấy tiêu điều sớm hôm

‘Rồng thì không phải là tôm’
Chớ mà tranh đấu thiệt hơn với đời
Hơn – thua chỉ một cuộc chơi
Nợ – duyên xoay chuyển luân hồi ức năm

Chớ mong đắp đổi cho bằng
Người ta đức – nghiệp, phúc phần khác nhau
Giàu sang luống những bạc đầu
‘An bần lạc đạo’ có đâu thiệt nào! (1)

Xanh kia thăm thẳm tầng cao
Thần linh dõi mắt chiếu vào chữ Tâm
Nhắn người: ‘Phản bổn quy chân’ (2)
Thế gian chính Pháp độ nhân đang truyền…(3)

– Vô danh cư sỹ

(1) ‘An bần lạc đạo’: Thành ngữ Hán Việt – Diễn giải ý tứ bề mặt là: Vui trong đạo mà an lòng trước cuộc sống thanh đạm vậy. [Hoặc lấy sự gìn giữ đạo lý làm vui mà an lòng trước hoàn cảnh thanh đạm, nghèo khó].

(2) ‘Phản bổn quy chân’: Câu này nguyên được giảng trong Phật Pháp. [Diễn giải theo ý tứ bề mặt trong văn cảnh này, có thể tạm hiểu là: Con người cần quay trở về với cội nguồn – bản nguyên chân chính của sinh mệnh…].

(3) Pháp Luân Đại Pháp: Pháp môn tu luyện thượng thừa thuộc Phật gia giảng về nguyên lý Chân- Thiện-Nhẫn, giúp cho bản thể, tâm tính, uy đức và tầng thứ sinh mệnh đồng thăng hoa… Quý độc giả hữu duyên có thể vui lòng tìm hiểu thêm tại đường link dưới đây:
https://vi.falundafa.org/