“Hữu ý trồng hoa, hoa chẳng mọc
Vô tình cắm liễu, liễu lên xanh” (*)
Xưa nay chiếm đoạt tranh giành
Oán cừu tích lắm cũng thành tay không

Chẳng ham mấy chuyện bao đồng
An nhiên tự tại đức công mới dày…
Nhẹ nhàng như gió như mây
Bởi không vướng chấp, tâm này hư vô

Phàm gian luống những hồ đồ
Lợi danh tình sắc cơ hồ bám đeo
Cuốn theo vinh nhục giàu nghèo
Xuôi tay nhắm mắt mang theo được gì?…

Luân hồi đến đến đi đi
Ức năm chuyển thế cũng vì Thánh duyên
Phật vô biên, Pháp vô biên
Hướng: Chân-Thiện-Nhẫn thoát miền vô minh

Xuất siêu danh lợi sắc tình
Ấy là Bến Giác thanh bình tiêu dao
Nhắn ai chìm nổi ba đào
Hữu duyên đắc Pháp, đề cao Trở Về…

[Vô danh cư sỹ].

Đăng tải dưới sự đồng ý của tác giả.

(*) Cổ ngữ – Nguyên văn Hán Việt: “Hữu ý tài hoa hoa bất phát; Vô tâm sáp liễu liễu thành âm”.

Có thể bạn quan tâm:

videoinfo__video3.dkn.news||c902c7c38__

Ad will display in 09 seconds