Đi cuối đất cùng trời; Cũng không ngoài Đại Đạo; Chớ dại mà gian xảo; Lách sao nổi luật Trời?…

Cuộc đời sao ngắn ngủi
Danh lợi tình xa xôi
Tìm về nơi thanh tĩnh
Thấy phúc lành ngay thôi!…

Đạo của Đất của Trời
Chiếu cố người Lương Thiện
Giả-ác và đê tiện
Ắt chiêu mời họa tai

Vàng bạc hay tiền tài
Khó vãn hồi mạng sống
Trần gian đầy biến động
Thiên tai dịch bệnh nhiều…

Nhân quả mãi xoay chiều
Thiện ác đều hữu báo
Vũ trụ và con tạo
Vần xoay bởi Thánh Thần

Muốn thoát cảnh trầm luân
Cần dưỡng tâm trọng đức
Thiên Đàng hay địa ngục
Cảnh giới trong mỗi người

Thiên Đàng hay địa ngục; Cảnh giới trong mỗi người (ảnh: Shutterstock).

Cố chấp vào cái tôi
Là vô minh tạo nghiệp
Phàm tâm dễ uy hiếp
Đạo lý không đổi dời

Sống không chỉ một đời
Nguyên thần thường chuyển thế
Kiếp luân hồi dâu bể
Nhân duyên khéo trả bồi

Niềm vui mà chia đôi
Nỗi buồn vơi một nửa
“Thủ trung” nằm ở giữa (*)
Thiên lệch là cực đoan

Kế sách và mưu toan
Chỉ nằm trong binh pháp
Muốn thân tâm an lạc
Cần hòa ái Chân thành

Phàm đã là ‘đấu tranh’
Thắng thua đều tổn hại
Muốn viên dung bất bại
Trọng Nhẫn mới chu toàn

Cơ cực và gian nan
Chưa hẳn là chuyện xấu
An bài thường có hậu
Cho ai chịu thiệt thòi

Đi cuối đất cùng trời
Cũng không ngoài Đại Đạo(**)
Chớ dại mà gian xảo
Lách sao nổi luật Trời?

Đi cuối đất cùng trời; Cũng không ngoài Đại Đạo (ảnh: Shutterstock).

Mơ tưởng điều xa xôi
Ấy gọi là vọng niệm
Phép thăng hoa thuận tiện
Là quản tâm chính mình

Bám chấp vào hư vinh
Hoặc nhìn sang người khác
Suốt một đời mê lạc
Sao ‘phản bổn, vãng hồi’ (***)

Chuyện kể rất lâu rồi
Có một vị hoàng đế
Chán ngai vàng, điện tía
Ngài muốn đi vi hành

Tản bộ khắp kinh thành
Khiến chân vua ê ẩm
Quen thảm nhung nệm gấm
Sao chịu nổi phong trần!

Vua lệnh cho chúng dân
Trải da bò khắp nẻo
Từ ngõ thôn bé tẹo
Đến đường lộ thênh thang

Từ lối tắt nẻo ngang
Đến chợ phiên, thành thị…
Đều trải thảm da quý
Để nâng niu chân ngài!

Có bác thợ đóng giày
Nghe được thông tin nọ
Bèn bạo gan bày tỏ
Xin ‘lót đường’ cho vua!

Thế rồi bác say sưa
Đóng giày dâng hoàng đế
Một đôi giày cao quý
Êm, đẹp, mịn như nhung!

Ảnh minh hoạ: Pixnio.

Vua hứng thú vô cùng
Xỏ giày đi khắp chốn
Đường gồ ghề, lên xuống
Cũng không hề đau chân

Muôn dân thảy vui mừng
Thoát một phen dâu bể
Ngân khố không hoang phí
Nhờ đức vua có giày!

Câu chuyện ngẫm mà hay
Vì nói lên đạo lý:
Đừng hao tâm tổn tứ
Quản khắp nẻo xa gần

Chỉ cần biết thu tâm
Hướng nội, tu bản ngã
‘Trải thảm da muôn ngả’
Sẽ kiệt sức tàn hơi!

Một mảnh da bò thôi
Cũng đã là quá đủ
Cho đôi giày cao quý
Để đức vua vi hành

Biết sửa, tu chính mình
Ấy mới là giải pháp
Và cũng là lối tắt
Cho lộ trình hồi thăng

Cần tĩnh tâm, tĩnh tâm
Tiến bước về phía trước
Khắp nẻo trần xuôi ngược
Chớ mong ‘thảm da bò’…

Cần tĩnh tâm, tĩnh tâm; Tiến bước về phía trước (ảnh: DKN TV).

Quay về chuyện đức vua
Và đôi giày kỳ thú
Ngài ban lời khẩu dụ
Gửi muôn nẻo xa gần:

“Này bách tính lê dân
Này quan viên quyền quý
Hết thảy đều chú ý,
Nay thánh chỉ truyền rằng:

Thay vì khắp kinh thành
Trải nệm da phù phiếm
Mỗi người hãy giản tiện:
Xỏ giày cho chính mình!”

Vô danh cư sỹ

– Đăng tải dưới sự đồng ý của tác giả.

Chú thích:
(*) Thủ trung: Nội hàm của “thủ trung” là có được giảng trong Phật Pháp.
(**) Pháp Luân Đại Pháp: Pháp môn tu luyện thượng thừa thuộc Phật gia giảng về nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn, giúp cho bản thể, tâm tính, uy đức và tầng thứ sinh mệnh đồng thăng hoa… Quý độc giả hữu duyên có thể vui lòng tìm hiểu thêm tại đường link: https://vi.falundafa.org/
(***) “Phản bổn quy chân, vãng hồi tu”: Câu này nguyên được giảng trong Phật Pháp.

Từ Khóa: