“Thái độ quyết định cảnh giới, cảnh giới quyết định tầm nhìn, tầm nhìn quyết định tư duy, và tư duy quyết định kết quả.” Những người có tầm nhìn rộng mở, nhìn có vẻ họ đang đi đường vòng, nhưng thực chất họ đã đến thành công sớm hơn bạn một bước rồi.

Nhà văn Lâm Thanh Huyền từng viết: “Nếu có một con cò trắng đứng trên tuyết, người ngu chỉ chú ý đến con cò, kẻ khôn sẽ chỉ để mắt đến những hạt tuyết rơi, còn người có trí tuệ thực sự sẽ lưu lại toàn bộ khung cảnh trắng xóa đó”.

Cùng là một cảnh vật, những người không cùng tâm cảnh và tầng thứ sẽ nhìn thấy những thứ khác nhau, đây chính là “cảnh giới”.

“Cảnh giới” là khả năng quan sát và phán đoán của con người trước vạn vật. Người có tầm nhìn xa luôn luôn thuận lợi, dễ dàng vượt qua những khó khăn trên đường đời của mình.

Người mà không có cảnh giới còn đáng sợ hơn không có tiền

Người mà cảnh giới thấp, cuộc đời cũng chịu sự bó hẹp. Đúng là như vậy.

Anh họ tôi là Trần Lương làm việc trong một công ty nhà nước đã được 10 năm. Những người vào công ty cùng thời với anh đều đã được thăng chức tăng lương, duy chỉ có anh vẫn dậm chân tại chỗ, mãi là một nhân viên quèn.

Lương của anh cố định mỗi tháng là 15 triệu, lại phải phụ trách mọi chi tiêu lớn nhỏ trong gia đình. Dù đã ăn tiêu dè sẻn, nhưng vẫn không đủ chi.

Anh họ rất thích xem phim chiếu rạp. Mỗi lần muốn đi xem phim đều phải cân nhắc rất lâu, càng không nói đến bỏ tiền vào những chi tiêu khác như du lịch hay học nâng cao nghiệp vụ…..

Cuộc sống túng quẫn như vậy đã biến Trần Lương trở thành một người ki bo và thích chiếm lợi vặt.

Du lịch tiêu hết 3 triệu liền báo khống công ty thành 3 triệu rưỡi; mời khách hàng dùng cơm anh cũng phải nghĩ cách để moi tiền công ty, ngay cả quà sinh nhật vợ cũng lén lấy tiền quỹ công ty chi trả…..

Những việc này bị giám đốc phát hiện, vì thông cảm anh vất vả nuôi cả gia đình, nên bỏ qua chuyện này, nhưng lòng giám đốc vẫn có sự đề phòng, mỗi lần thăng chức cho nhân viên đều cố tình bỏ qua anh.

Một con người một khi đã mất chữ tín thì rất khó được trọng dụng, làm việc 10 năm trong công ty nhưng anh họ này của tôi mãi vẫn chỉ là một cấp dưới thấp cổ bé họng.

Vấn đề của anh họ, kỳ thực đó đều là biểu hiện của “cảnh giới thấp kém”, tầm nhìn hạn hẹp. 

Người có tầm nhìn hạn hẹp rất khó đứng vững giữa dòng đời

Thời Tam Quốc, Viên Thiệu, vốn là người có thực lực nhất để thành tựu một phen nghiệp bá, cuối cùng lại ôm hận mà chết.

Ông là người có tầm nhìn hạn hẹp, hay chần chừ không quyết đoán, không tiếp nhận kiến nghị nghênh đón Hán Hiến Đế về Nghiệp Thành, cuối cùng bị Tào Tháo đi trước một bước.

Về phương diện làm việc, Viện Thiệu càng nhu nhược không có sự quyết đoán. Tào Tháo tấn công Lưu Bị, hậu phương bị trống,  đây thật là cơ hội hiếm có, vậy mà Viên Thiệu lại lấy cớ con trai bị bệnh nên không xuất binh, bỏ lỡ thời cơ tốt để đánh bại Tào Tháo. Ông dùng người không khách quan, khiến nhân tài lần lượt rời đi quy thuận Tào Tháo, Tào Tháo nhờ vậy mà thực lực ngày càng lớn mạnh.

Nắm trong tay một con bài tốt nhưng lại bởi  tầm nhìn hạn hẹp, cuối cùng Viên Thiệu đã thất bại trong tay Tào Tháo, thổ huyết mà chết.

Khổng Tử nói: “Quân tử bất khí”, làm người đừng để giống như món đồ vật, bị giới hạn bởi sức chứa và cảnh giới của chính mình.

Người có tầm nhìn hạn hẹp, phần lớn đều tầm nhìn hạn hẹp, bụng dạ hẹp hòi, luôn thích  cân đo những lợi ích vụn vặt. Kết quả thường là “tham cái nhỏ mà mất đi cái lớn”.

Nếu bạn cả ngày cứ luôn dính mắc vào mấy chuyện vụn vặt, không quan tâm đến những vấn đề thật sự quan trọng của cuộc đời mình, cả một đời này bạn không thể thoát khỏi số phận “ếch ngồi đáy giếng”.

Người có khả năng nhìn xa trông rộng dễ đạt được thành công

Ông Quách Danh Đài, nhà sáng lập Foxconn, nhà sản xuất hợp đồng điện tử đa quốc gia của Đài Loan, nói: “Cảnh giới, tầm nhìn, bước tiến. Trong lòng lớn bao nhiêu thì sân chơi lớn bấy nhiêu”.

Ảnh: Freepik.

Những người tài giỏi có chiến lược luôn đứng ở trên cao, nhìn được xa hơn và dễ dàng chớp lấy cơ hội nhanh hơn những người khác. Đó là lý do họ luôn có được thành công.

Giống như nhà từ thiện lừng lẫy Kiều Trí Dung được tái hiện trong bộ phim “Kiều gia đại viện”, một trong những bí quyết thành công của ông chính là tầm nhìn rộng lớn.

Năm 1838, sau khi đoạt lại tất cả sự nghiệp từ tay anh trai, Kiều Trí Dung bắt tay vào công cuộc khôi phục gia trang, chấn hưng gia tộc.

Ông đã thực hiện kế hoạch nhân viên sở hữu cổ phiếu, sau một đoạn thời gian, tính tích cực của nhân viên mới và cũ ngày càng nâng cao, họ đều coi việc làm ăn của Kiều gia là sự nghiệp của bản thân mình. Cứ thế, việc làm ăn của Kiều gia đã bắt đầu sôi động trở lại.

Nhận ra được vấn đề tiền tệ không thể lưu thông, Kiều Trí Dung bắt đầu lên kế hoạch. Ông mở hai cửa hàng hối đoái Đại Đức Thông và Đại Đức Phong, giúp thương gia thực hiện ước mơ rút ngoại hối ở những nơi khác nhau.

Chẳng bao lâu sau, “Tập đoàn Kiều Thị” của ông nhanh chóng phát triển khắp cả nước, tài sản của Kiều gia tăng mạnh, là một trong những nhà tư bản lớn nhất cả nước.

Việc làm ăn phát đạt, Kiều Trí Dung vẫn không quên cống hiến hết mình phục vụ quốc gia.

Khi Tả Tông Đường chiếm lại Tân Cương cần lượng lớn lương thực, ông đã tài trợ hàng triệu lượng bạc.

Lý Hồng Chương thành lập Sư đoàn quân Bắc Dương, anh đi đầu trong việc quyên góp một trăm nghìn lượng bạc và tài trợ một tàu chiến.

Hạn hán xảy ra, dân đói triền miên, anh dựng quầy phát cháo, cứu đói dân tị nạn…..

Tấm lòng lương thiện ấy đã giúp Kiều Trí Dung có được tiếng thơm lừng lẫy, việc kinh doanh càng trở nên thuận lợi hơn, trở thành thương gia giàu có dẫn đầu tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc lúc bấy giờ.

Sự nghiệp thành công của Kiều Trí Dung không phải tự nhiên mà có được, mà là tầm nhìn rộng lớn tiềm ẩn phía sau ông.

Ông Vạn cạnh nhà tôi bán hạt dẻ rang bơ, ông đã thuê một cửa hàng ở khu vực đông đúc nhất của thành phố ngay từ những ngày đầu khai trương.

Biết rằng mình không có lợi thế về giá cả, ông đã đặt công phu về chất lượng.

Khi chọn hạt dẻ, tiêu chí của ông là phải chọn những hạt dẻ béo ngậy nhất, tuyệt không pha trộn những hạt chất lượng kém; bơ và mật ong phải chọn thương hiệu chất lượng và uy tín nhất.

Dần dần, ngày càng có nhiều khách hàng quay lại, việc làm ăn càng ngày càng lớn, chỉ trong vòng vài năm đã mở được vài chi nhánh, công việc làm ăn phát đạt.

Ông Vạn có được thành công như hôm là bởi ông có tầm nhìn xa, không tối mắt chỉ vì món hời nhỏ.

Có câu rằng: “Biển lớn dung nạp trăm nghìn sông, có tấm lòng bao dung mới trở thành vĩ đại; vách núi nghìn trượng sừng sững, không mang dục vọng mới giữ mình cương trực”.

Làm người cần phải có cảnh giới cao

Ảnh: Freepik.

Chỉ khi thăng hoa cảnh giới rồi, người ta mới có tầm nhìn xa hơn, đặt vấn đề trong dài hạn, bỏ qua những điều nhỏ nhặt.

Người có cảnh giới cao nhìn thì như phải đi đường vòng, nhưng họ lại có thể đạt được thành công sớm hơn một bước.

Người có cảnh giới cao, tấm lòng cởi mở, cảm xúc tự nhiên bình hòa, dù thân đang trong nghịch cảnh cũng có thể xung phá, nghênh đón ánh quang huy.

Cảnh giới càng cao, đường đời mới có thể càng đi càng xa, càng đi càng suôn sẻ.

Có một câu hỏi trên mạng: “Điều gì tạo thành khoảng cách giữa người với người?”. Một trong những câu trả lời được thích nhiều nhất là: “Cảnh giới lớn nhỏ khác nhau”.

Cảnh giới khác nhau, đời người cũng khác nhau

Lôi Quân và đồng nghiệp của ông cùng nhau đến Kim Sơn làm việc đã nhiều năm, tuyvậy sự nghiệp vẫn chưa có gì nổi bật.

Năm 2009, bọn họ đều nhận thức được sự phát triển nhanh chóng của Internet. Người bạn đồng nghiệp đã qua tuổi trung niên, trong nhà có giả có trẻ, ông chỉ muốn sống một cuộc sống an yên, không muốn tung hoành làm giàu, cũng không muốn tự tạo áp lực cho bản thân.

Lôi Quân đã ngoài 40 tuổi nhưng ông vẫn muốn thử thách một lần, biết đâu cơ hội đời mình đã đến. Ông quyết tâm sử dụng Internet sản xuất điện thoại di động, thành lập công ty XiaoMi.

Sau mấy năm nỗ lực, Xiaomi đã trở thành thương hiệu hàng đầu tại Trung Quốc và Lôi Quân sở hữu khối tài sản lên tới 24,5 tỷ USD.

Còn người bạn đồng nghiệp kia vẫn mãi chỉ là một nhân viên bình thường làm công ăn lương ở Kim Sơn

Lôi Quân và người đồng nghiệp đó của ông, hai con người với hai tâm thái khác nhau, tầm nhìn khác nhau, khi cùng đối mặt với cơ hội khai sáng sự nghiệp như nhau, thì lại nhìn nhận khác nhau, chính điều đó đã tạo nên hai cuộc đời trái ngược.

Nhìn lại lịch sử, thời Tam Quốc, Tư Mã Ý và Dương Tu cũng vì cảnh giới khác nhau mà đưa đến vận mệnh khác nhau.

Trước những thử thách lặp đi lặp lại của Tào Tháo, Tư Mã Ý đã có thể khiêm tốn nhẫn nhịn, khéo léo giấu mình, nhìn xa trông rộng. Còn Dương Tu thì tự cậy thông minh, thích khoe tài cán, năm lần bảy lượt đụng phải những điều cấm kỵ của Tào Tháo. Kết quả là số phận của họ hoàn toàn khác nhau.

Tư Mã Ý về sau đã trở thành người chiến thắng lớn nhất trong thời Tam Quốc, lập ra nhà Tấn, trong khi Dương Tu từ sớm đã bị Tào Tháo xử chết.

Cùng là trợ tá đắc lực của Tào Tháo, nhưng chỉ mấy năm sau, khoảng cách lại lớn như vậy, đây là tầng thứ khác nhau tạo nên cái kết khác nhau.

Có câu nói rằng: “Thái độ quyết định cao độ, cao độ quyết định tầm nhìn, tầm nhìn quyết định cách cục, cách cục quyết định kết quả”.

Những người chỉ cắm đầu đi đường, nhưng lại không ngẩng đầu lên nhìn trời, khi không chú ý sẽ rất dễ đi sai đường, và không thể lên được đỉnh núi Thái Sơn.

Đời người khác nhau là bởi cảnh giới và tầm nhìn khác nhau. 

Người không có cảnh giới, tầm nhìn hạn hẹp, không có tinh thần cầu tiến, đứng trước con đường lạ lẫm phía trước lại cảm thấy sợ hãi không dám bước tiếp. Người không có tầm nhìn cứ để những chuyện vụn vặt bó tay bó chân, lún mãi trong hố sâu mà không ngoi lên được.

Người có tầng thứ cao sẽ không ngừng học hỏi, dù khó khăn vất vả, họ cũng cố gắng thoát ra khỏi đáy vực của cuộc đời, lội ngược dòng chờ đợi thời khắc “đến đỉnh vinh quang”.

Theo Aboluowang
Vũ Dương biên dịch

Từ Khóa: