Người xưa từng nói: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng”. Hầu hết mọi người đều nói rằng hai chữ ‘duyên phận’ là chỉ về mối quan hệ vợ chồng. Tuy nhiên, trong cuộc sống, các mối quan hệ cha mẹ, con cái, bạn bè, đồng nghiệp, quý nhân… chẳng phải cũng dựa vào duyên phận mà hình thành hay sao? 

Nhân sinh tại thế, luân hồi trong lục đạo đời đời kiếp kiếp, tại quá trình này đã kết không biết bao nhiêu mối duyên phận. Nhưng bởi duyên sâu hoặc duyên nông; hoặc kết thiện duyên hay ác duyên… nên ở kiếp nhân sinh này mới kết thành mối quan hệ thân nhân, con cái hoặc bạn bè, đồng nghiệp, hoặc thậm chí là đối thủ, v.v.. để báo ân hoặc trả nợ, cũng có thể đến để báo thù. Vô luận là mối quan hệ nào đi nữa cũng đều do mối duyên tiền kiếp tạo thành, tuy nhiên sợi dây nhân duyên này con người lại không nhìn thấy. Thực tế đã có rất nhiều ví dụ được ghi chép trong sử sách. Dưới đây là những câu chuyện đầu thai làm con trong hai kiếp luân hồi. 

Con trai út của nhà thơ Cố Huống qua đời, không đành lòng nhìn thấy cha sầu khổ nên đã đầu thai vào nhà họ Cố thêm lần nữa

Cố Huống là một thi nhân đời Đường. Ông có cậu con trai út mất do bệnh tật khi mới 17 tuổi. Bởi vì quá yêu thương con nên khi phải đối diện với sự mất mát này ông đã chịu đả kích rất lớn. Trong lúc đau buồn khôn nguôi, Cố Huống đã viết bài thơ tiếc thương con: “Lão nhân khốc ái tử, nhật mộ thiên hành huyết. Tâm trục đoạn viên kinh, tích tùy phi điểu diệt. Lão nhân niên thất thập, bất tác đa thì biệt”. Tạm dịch: “Cha già khóc con yêu, hoàng hôn ngày ngày nhỏ máu/ Quặn đau từng khúc ruột, khiến vượn sợ kinh sầu/ Bóng biến cùng chim bay, cha già 70 tuổi/ Đã lâu không buồn viết lách”. Lời thơ khóc con của ông bộc lộ muôn vàn khổ đau thống thiết.

Mặc dù con trai út của Cố Huống đã qua đời nhưng linh hồn cậu vẫn thường trở về nhà. Mỗi lần nghe tiếng cha khóc, cậu đều hết sức cảm động. Vì vậy, cậu đã thề là: “Nếu sau này được đầu thai làm người, vẫn muốn chuyển sinh đến Cố gia làm con trai nhà họ Cố”. 

Một hôm, hồn phách con trai út của Cố Huống được đưa đến âm phủ, Phán quan phán cho cậu đi đầu thai vào nhà họ Cố, đúng như tâm nguyện. 

Một lúc sau, cậu đột nhiên cảm thấy lòng nhẹ bẫng, mở mắt ra nhìn thì thấy mọi người trong gia đình, các anh chị em của mình, tất cả người thân đều vây quanh. Chỉ có điều cậu không thể nói chuyện, bản thân biết mình đã được chuyển sinh đến nhà họ Cố, hiện tại đang là một đứa bé. Cố Huống đặt tên cho cậu là Cố Phi Hùng. 

Khi Cố Phi Hùng lên 7 tuổi, lúc cùng anh trai chơi đùa thì người anh đánh cậu. Cậu bỗng nhiên thốt lên: “Anh là em trai của em, sao em lại đánh anh?” Mọi người trong gia đình đều rất ngạc nhiên. Lúc này, Cố Phi Hùng mới lần lượt kể lại chuyện tiền kiếp, chuyện nào cũng trùng khớp. Cậu còn gọi đúng hết tên cúng cơm của em trai, em gái của mình. 

Cố Phi Hùng là người dí dỏm và giỏi tranh biện, từng thi đậu tiến sĩ và đảm nhiệm chức quan huyện. Bởi vì không thích sự bon chen nơi quan trường nên ông đã xin từ quan về ẩn cư tại Mao Sơn. 

Ảnh minh họa: Shutterstock.

Ái nữ của tướng quân đã chết, đầu thai trở lại và nhận ra cây đao của mình trong tiền kiếp

Khai quốc công thần của triều đại Nam Tống tên là Hướng Tĩnh. Khi còn ở quận Ngô Hưng, ông từng sinh một cô con gái, nhưng đứa bé này mới được mấy tuổi thì qua đời. Thuở còn lâm bệnh, một hôm cô bé nghịch cây đao trên giường, người mẹ nhìn thấy và sợ con làm bản thân bị thương nên đã đến đoạt lấy cây đao. Tuy nhiên, bé đã cố giành cho bằng được và không để mẹ lấy đi đến nỗi làm tay người mẹ bị thương. 

Một năm sau khi con gái nhỏ qua đời, mẹ cô lại sinh thêm một bé gái nữa. Khi được 4 tuổi, một hôm bé bất ngờ hỏi mẹ: “Cây đao cũ của con đâu?” Mẹ cô bé đã phủ nhận và nói rằng không có cây đao nào. Tuy nhiên bé lại nói: “Con đã từng tranh giành cây đao với mẹ và làm tay mẹ bị thương. Tại sao mẹ lại nói không có?” Nghe con nói, cô cảm thấy vô cùng kỳ lạ, bởi vì đó là chuyện về đứa con gái đã khuất của mình, làm sao bé lại biết chuyện? 

Vì vậy, Cô đã kể câu chuyện này với chồng là tướng quân Hướng Tĩnh. Hướng Tĩnh hỏi cô rằng cây đao cũ của con gái có còn hay không. Cô trả lời rằng vẫn còn giữ nhưng không muốn lấy ra vì sợ nhớ đến con gái đã qua đời. Hướng Tĩnh liền lấy mấy cây đao cùng hình dáng trộn lẫn với cây đao cũ của đứa con gái đã khuất để bé tự tìm. Cô bé không chút ngần ngại liền tới lấy đúng cây đao của mình trong tiền kiếp. Lúc này vợ chồng tướng quân Hướng Tĩnh mới biết được đứa con gái đã qua đời lại đầu thai trở lại nhà mình. Hai vợ chồng đã vui mừng đến phát khóc. 

Con gái của quan Thứ sử chết vì bệnh nặng lại đầu thai làm con trai của ông

Vào thời Đường Túc Tông có một vị quan Thứ sử Nhuận Châu họ Trịnh. Anh trai ông gọi là Trịnh Khản, chị dâu tên là Trương Thị. Hai vợ chồng họ có một cô con gái tên là Thải Nương, hiền thục xinh đẹp và hào phóng. 

Vào đêm thất tịch (ngày 7/7 hằng năm, thời điểm Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau), Thải Nương chuẩn bị hương đăng hướng lên trời cầu nguyện Chức Nữ. Đúng lúc nửa đêm, nàng mộng thấy có một vị tiên cùng chiếc xe hoa lông vũ trên bầu trời, sau khi xe dừng lại, vị tiên nói với Thải Nương: “Ta là Chức Nữ, ngươi cầu chuyện gì?” Thải Nương nói rằng cô xin được ban cho tài khéo léo. 

Vì vậy, Chức Nữ đã ban cho Thải Nương một cây kim gài trên một mẩu giấy dài chừng hơn một tấc so với kim châm, bảo Thải Nương đặt bên trong cạp váy. Đồng thời Chức Nữ còn nói với cô rằng, nếu 3 ngày không nói lời nào, nhất định sau đó sẽ có được đôi tay khéo léo. Nếu không thì sẽ bị biến thành đàn ông. 

Vì muốn đạt thành tâm nguyện nên Thải Nương đã giữ im lặng. Điều này khiến người trong nhà cảm thấy kỳ lạ nên đã gặng hỏi nguyên nhân. Sau hai ngày kiên trì, Thải Nương không nhịn được nên đã nói cho mẹ biết lý do. Người mẹ cảm thấy sự việc vô cùng kỳ dị, liền mở cạp váy ra xem cây kim nhưng chỉ thấy có một mẩu giấy, tuy nhiên dấu vết của kim châm vẫn còn. 

Trước đây, Trương Thị từng sinh mấy đứa con gái nhưng họ đều không sống được đến lúc trưởng thành. Hơn nữa, Thải Nương cũng đột nhiên mắc bệnh, miệng không thể nói. Đúng vào lúc này, Trương Thị lại mang bầu, bà không khỏi thở dài nói: “Nam nữ 5 đứa đều chết trẻ, ta còn muốn sinh con làm gì nữa?” Quá buồn chán và thất vọng, bà định uống thuốc phá thai. 

Lúc chuẩn bị uống thuốc phá thai thì con gái đang hôn mê bỗng hô lớn “Giết người”. Trương Thị kinh ngạc hỏi nguyên nhân vì sao nói như vậy, Thải Nương liền nói: “Sau khi con chết sẽ chuyển sinh thành con trai, chính là đứa bé mà mẹ đang muốn bỏ đi. Vừa rồi con cảm thấy mẹ muốn uống thuốc nên trong lúc cấp bách đã hô lớn như vậy”. Trương Thị suy nghĩ một lúc thì từ bỏ không uống thuốc phá thai nữa. 

Không lâu sau Thải Nương qua đời. Trương Thị vô cùng đau lòng, tưởng nhớ con gái khôn nguôi. Quá thương tâm, bà liền lấy hết đồ vật của con gái ra cất đặt rất cẩn thận. 

Mấy tháng sau, Trương Thị thực sự sinh ra một bé trai. Mỗi lần nhớ con gái, Trương Thị lại khóc, mà bà khóc thì bé trai cũng khóc, bà ngưng thì con trai cũng nín. Nếu ai đó động vào đồ vật của Thải Nương thì cậu bé cũng khóc. Đến lúc lớn hơn, có thể nói chuyện, cậu thường lấy đồ vật của Thải Nương ra chơi. Khi trưởng thành, cậu bé trở thành một vị quan Ngự sử. 

Ảnh minh họa: Shutterstock.

Vương hậu chuyển sinh thành con gái của Võ Phi 

Hoàng đế Đường Cao Tông có một vị hoàng hậu đoan trang xinh đẹp gọi là Vương hoàng hậu. Bà từng giúp Võ Tắc Thiên từ chùa trở về nội cung. Sau khi trở về nội cung, Võ Thị dần dần được Đường Cao Tông sủng ái và bày kế hãm hại Vương hoàng hậu. 

Công chúa Thái Hòa là con gái của Đường Huyền Tông và Võ Huệ Phi, người thiếp được Đường Huyền Tông sủng ái. Võ Huệ Phi là cháu gái của Võ Tắc Thiên, Thái Bình công chúa là gì của cô. 

Tương truyền, công chúa Thái Hòa là do Vương hoàng hậu chuyển sinh. Tuy là do Võ phi sinh ra nhưng công chúa Thái Hòa chưa từng cười với mẹ, hơn thế nữa, mỗi khi nhìn thấy Võ phi thì cô liền tức giận. Khi được mấy tuổi, cô liền hướng đến cung nữ nói muốn chính bản thân lần tràng hạt. Cung nữ không biết lấy tràng hạt ở đâu, liền hỏi công chúa, nàng không nói rõ ràng nhưng kiên trì khẳng định là có. 

Một ngày nọ, khi bà vú bế công chúa Thái Hòa đi ngang qua cung điện của Vương hoàng hậu, công chúa chỉ vào cung điện và nói: “Chuỗi tràng hạt của ta đặt ở góc Đông Bắc của điện Bảo Trướng”. Người theo hầu lập tức đi tìm, kết quả đã tìm thấy. Điều này khiến mọi người nghi ngờ về mối quan hệ giữa Vương hoàng hậu và công chúa Thái Hòa. 

Kiếp trước và kiếp này của Tiến sĩ Văn Đạm 

Trong thời Ngũ đại Thập quốc, Tiến sĩ Văn Đạm nhà Hậu Thục là người rất có đức hạnh. Người thời đó ai ai cũng tôn kính ông. Nghe nói rằng, lúc mới ba bốn tuổi, ông đã biết về kiếp trước của mình. 

Trước khi sinh Văn Đạm, cha mẹ ông cũng từng sinh ra một cậu con trai tên là Văn Cốc. Văn Cốc từ nhỏ thông minh lanh lợi, 5 tuổi đã bắt đầu đọc tụng thi thư. Ai ngờ, không bao lâu sau cậu bị rơi xuống giếng và chết. Cha mẹ của Văn Cốc vô cùng đau buồn và thường tưởng nhớ đến con trai. 

Mãi cho đến khi Văn Đạm chào đời, nỗi đau của cha mẹ mới dần nguôi ngoai. Một hôm, Văn Đạm đột nhiên nói với cha mẹ: “Lúc trước con có một chiếc hồ lô nhỏ vẽ hình cầu và cái túi thơm đặt ở bên trong hốc cây, không biết giờ đồ vật có còn ở chỗ đó nữa hay không”. Người mẹ nghe thấy thì vô cùng vui mừng liền đi tìm cùng con, quả nhiên đã tìm thấy. Lúc này, cha mẹ Văn Đạm mới hiểu ra cậu chính là do Văn Cốc chuyển sinh, thế nên càng thêm yêu quý, tình yêu thương dành cho cậu thậm chí còn nhiều hơn hẳn những đứa con khác. 

15 tuổi, Văn Đạm đã trở thành người văn nức tiếng, về sau thi đỗ Tiến sĩ, được viện Hàn Lâm đánh giá cao. 

Những ví dụ tương tự cũng tồn tại không ít ở cả thời cổ đại và hiện đại. Còn về việc vì sao lại đầu thai vào một gia đình tới 2 lần thì có lẽ là do duyên phận kiếp trước chưa vẫn chưa kết thúc.

Theo Epoch Times
San San biên dịch