Một ngày nọ có một phụ nữ xin bói một chữ “á”, hỏi tiền đồ hung cát ra sao. Lý Thuần Phong thấy người phụ nữ này có cặp mắt tam giác, mặt toàn là thịt, biết ngay không phải là người lương thiện. Ông nói: “Hữu tâm vi ác” (có lòng làm ác). Chữ “á” (亚) cộng thêm chữ “tâm” (心) tức là chữ “ác” (恶)…

Lý Thuần Phong (602-670 CN), là nhà thiên văn học, nhà toán học, nhà dịch học trứ danh thời Đường, sở trường của ông là thiên văn, địa lý, chiêm tinh. Đồng thời Lý Thuần Phong cũng là một trong hai tác giả của cuốn sách tiên tri “Thôi Bối Đồ” nổi tiếng phương Đông. Đời sau lưu truyền rất nhiều sự tích liên quan đến việc ông bói chữ bốc quẻ cho người ta.

Câu chuyện thứ nhất

Lý Thuần Phong có một người em gái họ sắp đến kỳ sinh nở, có nhờ ông bói xem là nam hay nữ? Người em gái viết một chữ “nguyên” (元).

Lý Thuần Phong nói: “chữ nguyên là hình của số hai mươi tám, là tượng tốn quái, tốn là nữ, chắc chắn sinh con gái”. Lúc sinh quả nhiên là sinh được một bé gái.

Câu chuyện thứ hai

Trong Kinh Thành có một thương nhân mua một số muối, vận chuyển từ Đông Hải về Kinh Thành, ngàn dặm xa xôi, nghe nói trên đường gặp bão, nhưng không biết rõ cụ thể ra sao.

Thế là thương nhân đến nhờ Lý Thuần Phong bốc quẻ, và viết một chữ “tứ”.

Sau khi hỏi xong người thương nhân vì sao lại bốc quẻ, Lý Thuần Phong nói: “Mại câu không, dục bãi bất năng” (Câu này có nghĩa là: Mua bán mất trắng, muốn thôi không được. Chữ “tứ” giống chữ “mãi” là mua, và chữ “mại” là bán, cũng giống chữ “bãi”, nhưng không giống chữ “năng” nên nói là “bất năng”).

Thương nhân hỏi nguyên cớ ra sao, Lý nói: “ Chữ ‘tứ’ (四) là phần đầu của chữ ‘bãi’ (罢), nhưng phần dưới lại không có chữ ‘năng’ (能), cho dù bây giờ dừng vận chuyển hoặc là trả hàng, đều không kịp nữa rồi”.

Sau đó khi hàng được chuyển về đến nơi, quả nhiên là tổn thất nghiêm trọng, muối kỵ nhất là nước mưa, vì trên đường đi gặp bão to, mười vạn cân muối chỉ còn lại chưa đến năm vạn cân.

Câu chuyện thứ ba

Một ngày nọ, một người đàn ông trung niên vẻ mặt vui mừng chạy đến tìm Lý Thuần Phòng, nói rằng vợ mình trong nhiều năm không có con, nay mang thai, sắp đến kỳ sinh nở, không biết là nam hay là nữ.

Lý Thuần Phong kêu ông ấy viết một chữ, người đàn ông này mong con có thành tựu nên đã viết một chữ “long”. Lý Thuần Phong nhìn vào, liền cười gượng gạo.

Người đàn ông lo lắng hỏi nguyên nhân.

Lý Thuần Phong nói: “Chữ ‘long’ mà tiên sinh viết rất méo mó, giống rồng mà không phải rồng, chắc sẽ khó sinh”.

Người đàn ông nghe xong kinh hãi. Nhưng Lý Thuần Phong nhìn kỹ người đàn ông trung niên này một lượt, nói rằng: “Nhìn vẻ ngoài của tiên sinh, tâm địa lương thiện, phu nhân tuy khó sinh nhưng không nguy hiểm. Chỉ có điều ‘là sung nhĩ bất văn” (thêm tai không nghe).

Người đàn ông không hiểu, nói: “Xin tiên sinh nói rõ, sung nhĩ bất văn là ý gì?”

Lý Thuần Phong nói: “Chữ ‘long’ mà tiên sinh viết, phía dưới có thêm một chấm, giống với chữ “lung’ (điếc), người điếc không phải là xung nhĩ bất văn hay sao? Cho dù có thêm một chữ “nhĩ” (tai) vào, vẫn không thể nghe thấy!”

Người đàn ông lại hỏi:

“Lẽ nào đứa con sinh ra là một người điếc?”

Lý Thuần Phong: “Đúng vậy”.

Hỏi: “Không biết là nam hay nữ?”

Đáp: “Chắc là một bé trai.”

Hỏi: “Không biết tiên sinh có thể nói huyền cơ trong chuyện này không?”

Đáp: “Lúc nãy tôi thấy một bé trai đứng ở ngoài cửa kéo quần, bắn nước tiểu lên bậc thềm nhà này, cho nên phán là bé trai”.

Quả nhiên, ngày thứ ba vợ của người đàn ông trung niên này sinh được một đứa con trai, nhưng lại bị điếc bẩm sinh.

Câu chuyện thứ tư

Một ngày nọ có một phụ nữ xin bói một chữ “á”, hỏi tiền đồ hung cát ra sao. Lý Thuần Phong thấy người phụ nữ này có cặp mắt tam giác, mặt toàn là thịt, biết ngay không phải là người lương thiện. Ông nói: “Hữu tâm vi ác” (có lòng làm ác). Chữ “á” (亚) cộng thêm chữ “tâm” (心) tức là chữ “ác” (恶).

Người phụ nữ đỏ mặt và vô cùng lo lắng. Thế là người phụ nữ lại viết thêm một chữ “nhất”.

Lý Thuần Phong vừa nhìn vào liền nói: “Sống chết chưa rõ”. Bởi vì chữ “nhất” (一) là phần đuôi của chữ “sinh” (生) và là phần đầu của chữ “tử” (死).

Người phụ nữ sắc mặt mơ màng rời đi. Lý Thuần Phong đi nghe ngóng mới biết, chồng của người phụ nữ này họ Đường, người phụ nữ này gả vào Đường gia bảy năm mà chưa từng sinh đẻ. Mà chị dâu của người phụ nữ này thì liên tiếp sinh được một trai một gái, khó tránh khỏi đố kỵ.

Vì người chị dâu lại mang thai thêm lần nữa, người phụ nữ này tâm tính ác động, nên đã nghĩ cách đẩy ngã chị dâu dẫn đến sảy thai.

Cho nên Lý Thuần Phong bói là “có lòng làm ác”, mà còn là “sống chết chưa rõ”. Phải nói là thần cơ diệu toán.

Theo Vision Times
Châu Yến biên dịch