Từ ngoài mà nhìn, những “người” khác nhau trông thế nào khi họ chuyển hoán bên trong thân thể Billy? Đoạn video trị liệu cho thấy khi đó, đôi mắt của Billy thường đờ đẫn, có vẻ như đang nhìn vào bên trong thân thể của mình, đồng thời miệng mấp máy như thể đang nói chuyện với chính mình, một lúc sau, một người có giọng nói và thể thái bất đồng liền xuất hiện. 

Xin chào quý vị độc giả, chào mừng quý vị đến tham khám những  Bí ẩn chưa được giải đáp cùng chúng tôi.

Nếu 24 cá nhân bị dồn vào một căn hộ đơn thân, đồng thời cư ngụ trong đó, có thể tưởng tượng căn hộ sẽ hỗn loạn như thế nào. Vậy nếu thân thể của một cá nhân bị chiếm giữ bởi 24 “người” ở các độ tuổi và giới tính khác nhau thì tình hình sẽ thế nào đây?

Daniel Keyes, một tác gia có nền tảng sẵn có về tâm lý học, đã xuất bản cuốn tiểu thuyết dựa trên người thật việc thật có tên: “Những nhân cách của Billy Milligan” (The minds of Billy Milligan). Nhân vật chính tên thật là William Milligan, nhưng mọi người gọi anh là Billy, anh là nghi phạm đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ được tha bổng trọng tội, bởi vì có bốn vị bác sĩ tâm thần và một nhà tâm lý học cùng tuyên thệ chứng minh rằng Billy mắc chứng đa nhân cách phân liệt.

Từ khi bị bắt đến khi bị cáo trạng và cuối cùng được trả tự do, Billy đã luôn là một nhân vật đầy tranh cãi của công chúng. Một số người tin rằng anh ta xác thực đang có bệnh chứng, trong khi những người khác nói rằng anh ta là một kẻ lừa đảo khôn ngoan, một diễn viên ưu tú, lừa dối tất cả mọi người. Vậy thì chân tướng rốt cuộc là gì?

24 “cá nhân” Billy

Vào tháng 10 năm 1977, trường đại học bang Ohio đầy những âm thanh hỗn loạn, với những chiếc xe cảnh sát đậu bên đường và cảnh sát tuần tra khắp nơi. Chỉ trong vòng hai tuần, ba phụ nữ trẻ đã bị tấn công và buộc phải đến ngân hàng để rút toàn bộ số tiền gửi của họ. Sau khi thu thập bằng chứng từ nhiều bên, cảnh sát đã nhắm mục tiêu vào Billy, họ quyết định thực hiện một cuộc đột kích.

Viên cảnh sát, đóng giả là một người giao bánh pizza, sau khi gõ cửa, có thể nói không cần dùng lực có thể tóm gọn Billy. Billy hoang mang nhìn mọi người trong khi các sĩ quan bắt đầu khám xét căn hộ.

Billy có thực sự là người duy nhất sống ở đây? Trong phòng có rất nhiều sách về y học và tâm lý học, có vẻ như chúng thuộc về một vị học giả uyên bác; có nhiều dụng cụ sơn dầu khác nhau, cũng như một số bức tranh đã hoàn thành, có thể nói là tinh mĩ, có lẽ thuộc về một họa sĩ khá tài hoa; còn có các loại nhạc cụ khác nhau, saxophone, trống, v.v., có vẻ như còn có một người khác có năng khiếu âm nhạc ở đây; lại có một hộp dụng cụ với các thiết bị điện tử như dây, đồng hồ báo thức, v.v., hẳn là thiết bị của một chuyên gia điện tử; ngoài ra còn nhiều súng và một số đạn dược, hẳn phải thuộc về một nhân viên vũ trang được huấn luyện.

Tuy nhiên, điều mà cảnh sát chú ý nhất là thẻ tín dụng của hai người phụ nữ bị tấn công bị vứt vào tủ quần áo, có vẻ như chứng cứ xác tạc, Billy không thể trốn thoát.

Tuy nhiên, trong quá trình Billy bị giam chờ thẩm tra, cảnh sát và luật sư của Billy đã phát hiện ra rất nhiều điều bất thường.

Ví dụ, lần đầu tiên Billy bị đưa đến giám ngục để hậu thẩm, viên cảnh sát rõ ràng đã còng tay anh ta và một nghi phạm khác. Nhưng khi đến nơi, họ mới phát hiện ra rằng Billy đã thoát khỏi còng. Một lần khác, sau khi Billy định tự sát, cảnh sát đã mặc cho anh ta quần áo bó cứng thân, nhưng sau đó bác sĩ và cảnh sát làm nhiệm vụ mới phát hiện, Billy không biết từ lúc nào đã thoát khỏi bộ quần áo bó cứng, xếp nó lại dùng làm gối đầu. Một lần khác, Billy được đưa đến phòng giải trí, kết quả anh ta đã đến chỗ bao cát (túi đấm), trực tiếp xung quyền đấm bao cát một hơi trong 19 phút 30 giây. Cảnh sát trưởng địa phương, người chứng kiến ​​tất cả những điều này, bật ngửa vì kinh ngạc, hít một hơi thật sâu: “Một người bình thường căn bản không thể đấm bao cát liên tục quá ba phút. Lực của anh ta quá lớn, chúng tôi lo lắng về việc liệu cánh tay của anh ta có bị thương không, vì vậy chúng tôi đã đưa anh ấy đến bác sĩ để kiểm tra. Nhưng kết quả chẩn đoán hoàn toàn không thương tích.”

Và tình tự của Billy biến hóa rất lớn, khi đấm bao cát trông anh ta như một lực sĩ, nhưng đột nhiên anh ta lại biểu hiện như một đứa trẻ, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi.

Vì vậy, bác sĩ tâm lý đã được đưa đến để nghiên cứu tình trạng tinh thần của Billy. Cùng với sự đi sâu nghiên cứu, tất cả mọi người đều kinh ngạc. Hóa ra thân thể của Billy “cư ngụ” nhiều “người” khác nhau, tổng cộng là 24 “người”!

Những người đầu tiên được các bác sĩ phát hiện là 9 “người”.

Đầu tiên là William Milligan. Anh ta chính là Billy chân chính từ đầu, 27 tuổi, thân cao 6 feet, nặng 190 pound, với đôi mắt xanh và mái tóc nâu. Billy bị đuổi khỏi trường trung học vì sinh hoạt hồ đồ hỗn loạn, hoàn toàn không biết rốt cuộc mình đã làm gì sai nhưng luôn bị trừng phạt và bắt nạt. Billy đã muốn tự sát bằng cách nhảy lầu năm 16 tuổi, nhưng vào giờ chót anh đã bị “người khác” trong thân thể ngăn cản. Từ đó về sau, Billy thực sự được an bài để ngủ, thân thể do những “người khác” tiếp quản và giao lưu với thế giới bên ngoài.

Thứ hai là Arthur, khi anh ta xuất hiện, hễ mở miệng, tất cả mọi người đều chấn kinh, vì anh ta nói giọng Anh thuần chính, mà loại giọng điệu này chỉ những nhân sĩ thuộc tầng lớp thượng lưu Anh mới có. Anh 24 tuổi, đeo kính cận, lý trí, điềm đạm, thông minh, tự học vật lý, hóa học, mê y học, đặc biệt là huyết học, Arthur còn có thể nói và viết thành thạo tiếng Ả Rập. Nếu coi tất cả “mọi người” ở trong thân thể Billy là một đại gia đình, thì Arthur là gia trưởng của gia đình đó. Anh ấy là người đầu tiên phát hiện ra trong cơ thể Billy tồn tại những “người” khác nhau, và anh ấy cũng là “người” duy nhất có thể bảo trì bình tĩnh khi xử lý vấn đề, vì vậy anh ấy đã đảm nhận vai trò quản lý điều phối, trong hoàn cảnh an toàn, ai có thể sử dụng thân thể Billy sẽ do anh quyết định. Anh ấy làm nó như thế nào? Chúng tôi sẽ giải thích sau.

Người thứ ba là Ragen Vadascovinich, người đã khiến tất cả những ai tham gia trị liệu cho Billy đều cảm thấy bản thân phát điên. Vì Ragen tự xưng mình là người Nam Tư và nói tiếng Anh với khẩu âm Nam Tư. Anh ấy cũng nói, viết và đọc bằng tiếng Croatia của Serbia. Ragen quyền uy về vũ khí và quân sự, đồng thời cũng là một chuyên gia karate. Anh ta có thể lực cường đại, có thể kiểm soát hiệu quả hormon tuyến thượng thận, lực đả kích siêu thường. Người chơi bao cát trong phòng giải trí thực sự chính là anh ta. Nhiệm vụ của anh là bảo vệ mọi thành viên trong “gia đình”, đặc biệt là phụ nữ và trẻ em. Anh ta phụ trách việc ai có thể sử dụng thân thể Billy trong hoàn cảnh nguy hiểm.

Nói đến đây, mọi người hẳn cảm thấy kỳ quái, Billy đã là một người đàn ông trưởng thành, tại sao trong thân thể anh ta còn tồn tại cả phụ nữ và trẻ em?

Đúng vậy, có một cô bé người Anh 3 tuổi Christine trong cơ thể Billy, cô ấy có mái tóc vàng và là “người” nằm ngoài Billy thực sự. Khi cô bé này xuất hiện, cô bé có thể hiểu được trong tâm “người khác” nghĩ gì, thường xuyên xuất hiện vào lúc Billy bị trừng phạt, thay cậu chịu phạt.

Christine còn có một người anh trai là Christopher, người có mái tóc vàng giống Christine, 13 tuổi. Cậu bé tính cách ôn thuận, biết thổi kèn harmonica.

Vì “những người” này nói với giọng điệu không phải của người Mỹ, do đó trong tình huống thông thường, Billy khi đối diện với người ngoài là do những cá nhân khác ứng phó. 

“Nhà ngoại giao” chủ yếu nhất là Allen, 18 tuổi, cao tương đương với Billy, có tính cách thân thiện, giỏi đối nhân xử thế. Cậu ấy cũng có thể chơi trống, vẽ chân dung, là người thuận tay phải duy nhất trong số tất cả “mọi người”, và cậu ấy là người duy nhất có thể hút thuốc, và chỉ có cậu ấy mới hút thuốc.

Cậu bé 16 tuổi Tommy vì có giọng nói giống với Alan nên thường xuyên ra mặt giao tiếp với ngoại giới. Cậu ta có mái tóc vàng rối bù và đôi mắt màu hổ phách. Tommy cũng rất thích vẽ, nhưng chủ yếu là tranh phong cảnh. Tommy cũng chơi saxophone. Cậu ta cũng là một chuyên gia điện tử và chuyên gia thoát hiểm, không còng tay hay quần áo bó nào có thể giữ được anh ta.

Danny, 14 tuổi, có đôi mắt lam và dáng người nhỏ nhắn. Cậu rất dễ bị giật mình, sợ người lạ. Các nhân viên y tế đã sử dụng cậu ta như một đột phá khẩu, phát hiện ra hiện tượng đa nhân cách của Billy.

Người cuối cùng được phép xuất hiện là David, 8 tuổi, với mái tóc nâu đỏ sẫm và đôi mắt lam. Mỗi khi Billy bên ngoài chịu đựng thống khổ, cậu ấy liền xuất hiện.

Vậy làm cách nào mà những người này luân phiên nhau chiếm cứ thân thể của Billy? Theo “gia trưởng” Arthur, tất cả “mọi người” dường như đang ở trên một vũ đài màu đen, ở giữa có một đốm sáng. Ai bước vào chỗ đốm sáng sẽ có ý thức và cảm giác. Trong khi một cá nhân đang đứng dưới đốm sáng, những người còn lại làm việc riêng của họ, hoặc ngủ. Chỉ những “người” dưới đốm sáng mới có thể tiếp xúc với thế giới vật chất, cảm thụ được những kích thích bên ngoài, chẳng hạn như chua ngọt đắng cay, đau đớn ấm lạnh. Và những gì “người ấy” trải qua, thì chính là ký ức của anh ấy/cô ấy, có người có thể biết một chút, trong khi có người hoàn toàn không biết.

Trong trường hợp của bản thân Billy, trước khi tiếp thụ trị liệu, anh ấy không hề biết gì về sự tồn tại của những “người” khác. Anh chỉ là cảm thấy từ nhỏ cứ khi đau khổ thì nhắm mắt lại, mở mắt ra thì đã lại đến một nơi khác, thời gian trôi đi một cách kỳ diệu không thể giải thích được. Bản thân Billy đã được sắp xếp ngủ trong 7 năm kể từ khi anh định tự sát ở tuổi 16, đợi đến khi anh ta lại đến lượt được phép xuất lai, tiếp thụ trị liệu của bác sĩ. Mặc dù những bác sĩ này đã được giới thiệu từ lâu với Arthur, Regan, Allen và những người khác, họ đều là những người xa lạ đối với bản thân Billy, họ chưa từng gặp nhau bao giờ, bản thân đang ở đâu, việc tồi tệ gì vừa phát sinh? Billy suy sụp tinh thần, kích động chỉ muốn tự sát, kết quả lại bị Arthur cưỡng chế ly khai thân thể để đi vào giấc ngủ.

Từ bên ngoài mà nhìn, những “người” khác nhau trông như thế nào khi họ chuyển hoán bên trong thân thể Billy? Đoạn video trị liệu cho thấy khi chuyển hoán, đôi mắt của Billy thường đờ đẫn, và đôi khi anh ta có vẻ như đang nhìn vào bên trong thân thể của mình, đồng thời miệng mấp máy, như thể đang tự nói chuyện với chính mình, một lúc sau, một người có giọng nói và thể thái bất đồng khác liền xuất hiện. 

Những “người” biết nhau thỉnh thoảng cũng giao lưu với nhau, nói chung là theo hai phương thức. Một loại là nội bộ, khi đó người ngoài nhìn Billy như thể ở đó đang ngây dại. Một loại khác có thể coi là ngoại bộ, những “người” khác nhau chiếm cứ thân thể Billy nói chuyện, người ngoài nhìn Billy không ngừng hoán chuyển ngữ âm, ngữ điệu, giống như tự hỏi tự đáp vậy.

Trong quá trình điều trị theo dõi, các bác sĩ còn phát hiện ra 13 “người” khác tồn tại trong thân thể Billy, họ đều có hành vi ác liệt, tất cả đều bị Arthur liệt vào loại “người không được hoan nghênh” và không được phép xuất hiện. Nhưng đôi khi trong những thời kỳ hỗn loạn nhất định, họ sẽ đánh cắp thời gian của người khác mà xuất lai, có lúc họ đã gây ra đại họa. Ví dụ, trong ba vụ cướp đoạt gần Đại học Bang Ohio, Adalana 19 tuổi đã lẻn ra ngoài làm càn trong khi Ragen đang ý thức mơ hồ. Ragen trước đó xác thực đã tính lấy một ít tiền để trả các hóa đơn, nhưng nạn nhân là do Adelana chọn.

Kết thúc đợt điều trị, có một “người” ẩn hình xuất hiện. Anh ta không có tên cụ thể, anh ta nói rằng mình là “Giáo viên” 27 tuổi, là thể dung hợp của 23 “người” khác và có ký ức gần như hoàn chỉnh về Billy từ khi sinh ra cho đến nay. Cuốn sách “24 Billy” chính là đã được hoàn thành với sự giúp đỡ của anh ấy.

Apple TV + đã tuyên bố trong năm nay rằng họ sẽ quay một bộ phim truyền hình có tên “The Crowded Room” (gian phòng chật chội), với kịch bản dựa trên “24 Billy” cải biên.

Là nhân cách vụn vỡ hay sinh mệnh độc lập?

Theo thuật ngữ y học, những “người” cư ngụ trong thân thể Billy được gọi là “nhân cách”, như những mảnh vụn khác nhau của một chỉnh thể. Nhưng trong quá trình trị liệu, cả Arthur và Aaron đều từng thuần chính lại thuyết pháp này, họ tin rằng bản thân họ là tồn tại chân thật, và nên được gọi là “người”.

Khi họ nói ra điều này, kỳ thực không có gì là quá lời, dù là Arthur hay Ragen, mỗi “người” của họ đều có tướng mạo, hình dáng, tính cách và tài hoa đặc thù, và họ có thể nói chuyện và giao tiếp với người ngoài một cách độc lập. Nếu họ có thân thể của chính mình trong không gian vật chất này, ai có thể nghĩ rằng họ không phải là những cá thể độc lập?

Thật khó để tưởng tượng Billy, người đã sống ở Hoa Kỳ từ khi còn nhỏ, lại có giọng Anh và giọng Nam Tư. Là ai đã dạy anh ta tiếng Ả Rập, tiếng Serbia, và những kỹ năng hội họa và âm nhạc tuyệt vời đó?

Điều kỳ lạ hơn nữa là, khi những “người” khác nhau có được thân thể của Billy, thân thể của anh ấy sẽ tự điều chỉnh tương ứng. Nói thế nào nhỉ, khi Ragen xuất hiện, năng lực cơ bắp và hormone tuyến thượng thận của Billy liền thay đổi tương ứng, biểu hiện ra một thể cách cường kiện, thân thủ mẫn thiệp. Nhưng khi David 8 tuổi xuất hiện, Billy thậm chí đẩy xe cũng không nổi. Nếu Tommy, người có thuật đào thoát, chiếm cứ thân thể Billy, thân thể Billy sẽ rất linh hoạt, như thể anh ta có khả năng co rút xương, nếu thay thế một người khác thì năng lực này sẽ lại biến mất.

Điều này quả thực quá kỳ quái, lẽ nào nhục thể của con người giống như một bộ y phục, nếu nó được mặc bởi những người cao lùn béo gầy khác nhau, nó sẽ hiển xuất ra những hiệu quả khác nhau? Hoặc là nói, ý chí hoặc sức mạnh tinh thần của một người có thể quyết định tình trạng thân thể của bản thân không?

Trong một ví dụ kỳ lạ hơn nữa, một người mù có rất nhiều nhân cách phân liệt ở Đức, khi hoán chuyển sang một nhân cách khác trong thân thể cô, đã tự nhiên phục hồi thị lực.

“Người phụ nữ mù” không mù

Bruno Waldvogel, một bác sĩ tâm thần ở Munich, Đức, đã giới thiệu một trường hợp như vậy. Ông được một  phụ nữ Đức có tên viết tắt B.T., một người đương thời bị mù hoàn toàn, còn có một chú chó dẫn đường ở bên cạnh, đến thăm.

Người phụ nữ và bác sĩ Waldvogel cho biết cô bị mất thị lực trong một vụ tai nạn năm 20 tuổi. Bác sĩ Waldvogel đã kiểm tra hồ sơ y tế của cô và phát hiện ra rằng người phụ nữ đã bị chấn thương sọ não, nhưng không hề bị thương ở mắt.

Trong quá trình điều trị cho cô B.T, bác sĩ Waldvogel phát hiện ra cô mắc chứng nhân cách phân liệt (rối loạn đa nhân cách), trong thân thể cô có ít nhất 10 nhân cách đang cư ngụ, giống như tình huống của Billy, mỗi nhân cách đều có tên, giới tính, giọng nói, thậm chí một số nói tiếng Đức và một số nói tiếng Anh.

Tuy nhiên, đó không phải là điều đáng kinh ngạc nhất. Khi cô B.T hoán chuyển sang một nhân cách có tên là “Thiếu niên”, thị lực của cô liền phục hồi. Qua kiểm tra sóng não, bác sĩ Waldvogel phát hiện ra rằng khi B.T. bị “mù”, não của cô hoàn toàn không phản ứng với hình ảnh; còn khi trở thành “Thiếu niên”, não của “cô” liền sản sinh phản ứng với hình ảnh.

Bác sĩ Waldvogel tin rằng việc cô B.T. bị mù là do tâm thần dẫn đến, cũng chính là nói, cô cảm thấy mình bị mù, do đó ức chế thị lực của bản thân. Trải qua nhiều năm trị liệu, thị lực của cô B.T đã cải thiện đáng kể, có 8 “cá nhân” đã phục hồi thị lực. Nhưng vẫn có hai “cá nhân” hoàn toàn ở trạng thái mù, vì hai “người” này có phản ứng cảm xúc cường liệt với vụ tai nạn, họ cảm thấy bản thân không cần phải nhìn thấy. Nếu bạn không muốn nhìn, không ai có thể giúp. Có vẻ như lực tinh thần này thực sự không thể bỏ qua, chúng ta bình thường nếu có thể đối đãi với bản thân và người khác chính diện hơn, có tín tâm một chút, có cổ vũ một chút, có thể sẽ có những thành quả bất ngờ.

Kỳ thực, sau khi chứng kiến ​​một số trường hợp đa nhân cách, quả là cảm khái. Hầu hết những người mắc bệnh chứng này là những người đã chịu đựng kích thích tinh thần rất lớn, một số phát sinh từ lúc ấu thơ, một số ở tuổi trưởng thành, sự thống khổ cường liệt khiến họ muốn trốn tránh hiện thực, không muốn quản lý thân thể của chính mình nữa, kết quả những “người” khác xuất hiện, kế nhiệm họ chủ quản thân thể. Nhưng bản thân nguyên lai không biết gì về sự xuất hiện của những “người” khác, chính là giống như Billy, đã đi ngủ. Về mặt y học mà nói, những cá nhân phân liệt này, nếu là người cao tuổi ở Trung Quốc xem cho họ, thì quá nửa sẽ cảm thấy cậu ta là bị phụ thể, hoặc bị những thứ mà mắt người thường không nhìn thấy được khống chế.

Có thể nói, con người có thể bảo trì được ý thức thanh tỉnh, chân chính làm chủ chính mình là rất trọng yếu. Có lúc, chúng ta trong tình huống không lý trí mà làm một số việc, quay đầu lại mà nhìn, cảm thấy rất hối hận, cảm thấy tại sao mình lại có thể làm như vậy, đây đâu phải là phong cách của bản thân mình? Đối chiếu với ví dụ này mà xét, thì có khả năng là loại này, trong một khắc không lý trí mà không còn là chính mình, bị “phẫn nộ”, “tức khí”, và các loại tình tự khống chế, chỉ là nó không nghiêm trọng như hiện tượng đa nhân cách mà thôi.

Đây chỉ là cảm ngộ nhỏ của cá nhân tôi, còn quý vị cảm thấy tình huống loại này như thế nào? Hoan nghênh quý vị đến chia sẻ với chúng tôi trong khu vực bình luận. 

Theo Epoch Times
Hương Thảo biên dịch

Bài viết tham khảo:

1. Daniel Keyes, “24 Billys”
2. “Người Phụ Nữ Mù Chuyển Tính Cách Để Khôi Phục Thị Lực”