Nhắc đến chuyện ai là người yêu quý nhân tài nhất trong truyện ‘Tam Quốc diễn nghĩa’, nhiều người không khỏi liên tưởng đến việc Tào Tháo quý trọng tài năng của Quan Vũ, Tôn Quyền yêu quý tài năng của Chu Du, Lưu Bị coi trọng tài năng của Gia Cát Lượng. Tuy nhiên, người biết quý tiếc nhân tài nhất lại chính là Gia Cát Lượng…

1. Gia Cát Lượng tiến cử Bàng Thống

Bàng Thống là người nổi tiếng giống như Gia Cát Lượng. Năm đó, Từ Thứ vì sắp phải rời xa Lưu Bị nên mới tiến cử Gia Cát Lượng, thế nhưng Gia Cát Lượng lại rộng lòng tiến cử Bàng Thống, sự việc này không khỏi khiến người đời ngưỡng mộ. Bởi vì, Bàng Thống có chút lòng dạ hẹp hòi, nếu tiến cử người này sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến địa vị của ông: 

“Khổng Minh đi tới bờ sông chợt thấy một người mặc áo bào trúc đi tới vỗ vai cười nói: ‘Ngươi chọc Chu Du tức quá mà chết, lại còn sang điếu tang, dễ khinh Ðông Ngô không có người biết hay sao?’ Khổng Minh thất kinh, nhìn lại thì ra là Phượng Sồ tiên sinh Bàng Thống. Khổng Minh cũng cười to, rồi hai người dắt nhau xuống thuyền trò chuyện. Khổng Minh đã để lại một phong thư cho Bàng Thống, trong thư viết: ‘Dự liệu Đông Ngô trọng dụng người mưu lược cũng không dùng túc hạ. Nếu không được như ý, hãy đến Kinh Châu phò tá Huyền Đức. Người này rộng nhân hậu đức, sẽ không phụ sở học của túc hạ’. Bàng Thống nhận lời rồi chia tay. Khổng Minh cũng quay trở lại Kinh Châu”. [Trích hồi thứ 57: Gia Cát Lượng khóc viếng Chu Du, huyện Lỗi Dương tiểu Phụng Hoàng xử lý công việc]. 

Sau này Bàng Thống lâm nạn tại gò Lạc Phượng mà chết, một phần cũng bởi vì lòng đố kỵ với tài hoa của Gia Cát Lượng. Ngược lại, Gia Cát Lượng luôn thể hiện cho mọi người thấy một tấm lòng khoáng đạt rộng lớn. 

Ai là người biết mến mộ nhân tài nhất trong 'Tam quốc diễn nghĩa'?
Ảnh minh họa: Epoch Times.

2. Trọng dụng Ngụy Diên

Ngụy Diên là người có tâm phản nghịch. Gia Cát Lượng biết Ngụy Diên có ý tạo phản mà không hạ lệnh giết cũng bởi vì ông coi trọng nhân tài. Tuy nhiên, sau này việc buộc phải giết Ngụy Diên cũng là sự bất đắc dĩ: 

“Khương Duy bước vào trong trướng trông thấy Khổng Minh vai vác thanh trường kiếm, đạp cương bộ tấu, trấn áp sao Tinh. Chợt nghe bên ngoài có tiếng hò hét khiến lòng người không khỏi hoang mang tự hỏi, Ngụy Diên bước nhanh từ ngoài vào nói rằng: ‘Binh Ngụy đến!’ Ngụy Diên gấp gáp bước dài đến dập tắt ngọn đèn sao. Khổng Minh quăng kiếm xuống mà than: ‘Sống chết là có số mệnh, không thể cầu mà được’. Ngụy Diên sợ hãi quỳ xuống nhận tội. Khương Duy phẫn nộ, rút kiếm muốn giết chết Ngụy Diên. 

Thấy vậy Khổng Minh vội ngăn lại: ‘Đây là mệnh của ta đã hết, không thể kéo dài thêm nữa’. Hãy thu kiếm về đi. Khổng Minh thổ huyết, miệng cố nói mấy câu rồi trở lại giường. Ông nói với Ngụy Diên: ‘Đây là do Tư Mã Ý đoán ta có bệnh, cố ý để người đến thăm hỏi xem thực hư. Ngươi hãy nhanh ra nghênh đón địch’. Ngụy Diên vâng mệnh lên ngựa dẫn binh ra nghênh đón. Hạ Hầu Bá nhìn thấy Ngụy Diên thì không khỏi cuống cuồng cho quân rút lui. Ngụy Diên cho quân đuổi theo hơn 20 dặm mới về. Khổng Minh lại lệnh cho Ngụy Diên trở lại trại canh gác. 

Sau đó Khổng Minh cho gọi Mã Đại vào trướng, ghé sát vào lỗ tai để nghe mật kế. Gia Cát Lượng nói: ‘Sau khi ta chết, ngươi có thể theo kế này mà hành động’. Mã Đại nghe xong kế sách liền bước ra ngoài”. 

Thực ra, Gia Cát Lượng đã hiểu được đạo lý “con người không thể xoay chuyển được trời đất”. Trong trướng ông sắp đặt 7 ngọn đèn sao, trong lòng cũng là có chút không đành, cuối cùng xem có nên giết hay không giết Ngụy Diên. Bởi ông hiểu được, chỉ cần ông vừa chết thì Ngụy Diên nhất định sẽ tạo phản. Chỉ là, dù sao Ngụy Diên cũng là một người có tài, hơn nữa cũng theo ông trong nhiều năm như vậy nên trong tâm có chút không nỡ. 

Ngụy Diên dập tắt 7 ngọn đèn sao giống như là ý Trời muốn vậy. Hành động này khiến người phẫn nộ, hơn nữa cũng giúp Gia Cát Lượng hạ quyết tâm giết Ngụy Diên. Tuy nhiên, để mọi người tin phục, đợi đến lúc người này thật sự tạo phản mới động thủ, cũng cho thấy đây là Gia Cát Lượng bất đắc dĩ mới làm như vậy. 

Gia Cát Lượng có thể làm thành công đại sự là bởi ông có tấm lòng khoáng đạt rộng lớn, trân quý từng nhân tài, bao gồm cả người có lòng dạ hẹp hòi như Bàng Thống và người có tâm làm phản như Ngụy Diên. So với Gia Cát Lượng thì sự quý tiếc nhân tài của những người khác đều không bằng ông. Trong ‘Tam Quốc Diễn Nghĩa’ đã viết rất rõ: người muốn làm nên nghiệp lớn thì nhất định phải loại bỏ tâm đố kỵ. 

Theo Vision Times
San San biên dịch

Có thể bạn quan tâm:

videoinfo__video3.dkn.news||384623273__

Ad will display in 09 seconds