Hơn năm ngàn năm về trước, người dân thành bang Troy ở phía bắc Tiểu Á – nay là Anatolia của Thổ Nhĩ Kỳ, đã đưa con ngựa gỗ khổng lồ được đoàn quân viễn chinh của Hy Lạp gửi tặng vào trong thành Troy. Nửa đêm ngày hôm sau, quân phục kích ở bên trong con ngựa gỗ tràn hết ra ngoài, họ chạy đi đốt phá và cướp bóc khắp thành phố, bá tánh trong thành vì vậy mà bị thảm sát. Thành Troy thất thủ…

Còn ngày nay, liệu thảm kịch bị chôn vùi trên bờ biển phía tây của biển Aegean này có bị tái diễn lại trên đất Mỹ không? Nếu lỡ như thảm kịch được tái diễn lại một lần nữa, thì ‘con ngựa thành Troy’ năm xưa sẽ là ai?

Thành cổ Troy: Cuộc chiến trường kỳ

Vào thế kỷ 13 trước Công Nguyên, trên lưu vực thung lũng thuộc phía đông của Biển Aegean, cách biên giới Á – Âu chưa đầy 5 dặm, có một đất nước nhỏ bé âm thầm lặng lẽ vươn lên, người đời sau gọi nó là Troy. Nó nằm trên một vùng đồng bằng rộng được bao bọc bởi những bức tường đá cao và kiên cố, đủ sức chống lại sự xâm lăng. Trong thành có rất nhiều người dân sinh sống, trung tâm tòa thành chính là cung điện dành cho vua, hoàng hậu và các hoàng tử cùng với đền thờ huy hoàng chói lọi của Athena – nơi thờ vị thần bảo hộ của thành Troy. Bên ngoài tường thành có khu trồng trọt, vườn hoa và rừng cây, phía sau tường thành là một ngọn núi cao chót vót và vô cùng hiểm trở.

Người dân thành Troy cảm thấy vô cùng hạnh phúc và tự hào về sự phồn hoa, giàu có của tổ quốc, họ tin chắc rằng có bức tường thành kiên cố như vậy, bất cứ kẻ địch nào cũng không thể xâm chiếm. Nhưng điều bất hạnh là biến cố mang tính thảm họa cuối cùng đã xảy ra, cuộc tàn sát bất ngờ của kẻ địch đã đập tan giấc mơ đẹp về hòa bình và hạnh phúc mãi mãi của họ.

Người gây ra thảm họa này chính là Paris, con trai của vua Priam. Trong một chuyến vượt biển, Paris đến thăm vương quốc Sparta, trong thời gian ở lại đó, cậu đã quyến rũ được người vợ xinh đẹp của vua Menelaus là Helen; trước khi rời khỏi Sparta, cậu đã bí mật dẫn theo Helen đi khỏi mà không một lời từ biệt. Vua Menelaus vô cùng giận dữ và thề rằng phải báo thù. Menelaus hợp sức với anh trai mình là Agamemnon, lãnh đạo của các vị vua ở Hy Lạp, cùng với các vương quốc Hy Lạp đưa quân đi xâm chiếm thành Troy.

Toàn cảnh cuộc bắt cóc Helen với các kỳ quan của thế giới cổ đại. Tranh vẽ của Maerten van Heemskerck năm 1535 (Nguồn: Wikipedia)

Đội quân liên minh viễn chinh dưới sự lãnh đạo vua Agamemnon và đại tướng Achilles chia thành hàng ngàn chiếc tàu chiến, hạm đội này căng buồm đi thẳng đến Troy, cuối cùng thả neo tại bờ biển ở rìa đồng bằng. Đội quân dựng trại trên bờ biển, nhóm lửa nấu ăn, chuẩn bị đóng quân lâu dài để vây thành, chờ đợi thời cơ tốt nhất tấn công thành, nghiêm trị kẻ thù.

Cuộc chiến đã được bắt đầu như vậy đó. Sau đó trong thời gian kéo dài 10 năm, thành Troy bị quân Hy Lạp bao vây như thùng sắt. Quân viễn chinh đã tiến hành rất nhiều cuộc tấn công thành, nhưng lần nào cũng bị quân phòng thủ của thành Troy đánh lui, đôi bên tổn thất nghiêm trọng. Đến cuối cùng quân viễn chinh vẫn không thể nào công phá được thành để đánh thẳng vào hoàng cung, quân phòng thủ của thành Troy cũng không thể đuổi quân xâm lược ra khỏi bờ biển để bọn chúng quay trở về Hy Lạp. Hai bên cứ như vậy mà lăm le lẫn nhau, luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, tình trạng như thế kéo dài suốt 10 năm.

Con ngựa gỗ khổng lồ: Âm mưu của đội quân Hy Lạp và thảm họa thành Troy

Đó là vào một buổi sáng tinh mơ của mùa hè. Toàn bộ người dân trong thành Troy bị những tiếng la hét của đám lính gác trên tường thành đánh thức, rất nhiều người đã trèo lên trên tường thành hỏi lính gác đã xảy ra chuyện gì. Đám lính gác chỉ vào quảng trường ở trước cổng tường thành phía dưới chân mình, nói với mọi người rằng, toàn bộ quân xâm lược của Hy Lạp đã biến mất chỉ trong một đêm, lều trại và các đống lửa đều bị tháo dỡ, không một bóng người bên bờ biển, mọi thứ hoàn toàn tĩnh lặng. Mọi người đều tin rằng quân Hy Lạp chắc chắn đã rút quân về nước rồi, tất cả người dân cùng nhau reo hò trong niềm vui sướng.

Một người dân có đôi mắt nhạy bén nói với mọi người rằng không nên vui mừng quá sớm, vì anh ta phát hiện ra có một vật lạ đang nổi lềnh bềnh giữa bãi cỏ lau, trên một cái vịnh nhỏ ở gần ven biển. Mọi người nhìn theo hướng chỉ tay của anh ta, đúng là nhìn thấy có một vật lạ được giấu trong bãi cỏ lau. Cơ thể của quái vật này nhỏ hơn so với một chiếc tàu chiến bình thường, nhưng cao hơn nhiều so với một người đàn ông trưởng thành; trong ánh ban mai mờ ảo, nó giống như một con thủy quái vừa trồi lên khỏi mặt nước. Đợi sau khi mặt trời nhô lên, ánh sáng mặt trời chiếu sáng mặt đất, người dân và đám lính gác trên tường thành mới nhìn rõ con quái vật đó thì ra một con ngựa gỗ khổng lồ có hình dạng quái dị, toàn thân màu xám, mọi người nghĩ trước khi đội quân xâm lược của Hy Lạp rút lui đã cố tình để lại con ngựa này để dọa người dân thành Troy.

Đám lính canh đột nhiên nhớ ra, mấy ngày trước họ đã phát hiện quân xâm lược có hoạt động lạ thường ở phía sau bãi cỏ lau, những người thợ làm việc ngày đêm, tiếng búa đập inh ỏi, tiếng cưa gỗ ồn ào vang khắp bầu trời, vô cùng chói tai. Lúc đó không ai biết chỗ đó đang xảy ra chuyện gì cả, bây giờ mới hiểu ra mọi chuyện, thì ra là quân Hy Lạp đang chế tạo con ngựa gỗ quái dị này.

Lúc này, có một tu sĩ già tên là Laocoon leo lên tường thành, hòa vào đám đông. Laocoon là một trong vô số vị hoàng tử của thành Troy, ông là thầy tế lễ của đất nước, có hai sợi tóc mai trắng ở hai bên, mặt đầy những nếp nhăn, hành sự cẩn trọng và rất có trí tuệ. Sau khi quan sát kỹ con quái vật ở giữa bãi cỏ lau, ông quay người lại nói với đám dân chúng đang vây quanh ông rằng: “Này các con, đây là âm mưu quỷ kế của kẻ địch. Hãy đề phòng người Hy Lạp nham hiểm xảo quyệt! Bọn chúng cố tình tạo ra con quái vật này để lừa gạt người dân Troy chúng ta. Ta không thể không trịnh trọng nhắc nhở các con: Tránh xa con quái vật này, tuyệt đối đừng đi chạm vào nó!”

Tranh Đám rước con ngựa thành Troia ở Troia, họa sĩ Giovanni Domenico Tiepolo (Nguồn: Wikipedia)

Buổi trưa ngày hôm đó, vị vua già tuyên bố với thần dân cả nước rằng quân xâm lược của Hy Lạp đã rút lui toàn bộ, cuộc sống của người dân trong nước sẽ trở lại bình thường. Người dân reo hò vui mừng, lũ lượt kéo nhau ra ngoài thành dạo chơi. Những trai gái thanh niên tò mò đều tập trung tại bờ biển, đứng từ xa quan sát con ngựa gỗ khổng lồ ở giữa bãi cỏ lau đó, mọi người bàn tán xôn xao. Có vài võ sĩ còn đi vào trong lều mà quân Hy Lạp bỏ lại để tìm kiếm, không ngờ họ phát hiện ra một binh lính bỏ trốn của Hy Lạp, tên lính này khắp người đều là vết thương, vừa mới cởi bỏ được dây trói thì bị võ sĩ của thành Troy bắt giữ, sau đó liền đưa đến doanh trại để xử trí.

Tên tù binh này ngoan ngoãn khai ra lai lịch của mình và động thái của quân viễn chinh Hy Lạp mà không cần phải tra khảo. Thì ra tên tù binh này tên Sinnon, vốn dĩ là một anh hùng nổi tiếng khắp cả nước tham gia vào đội quân viễn chinh của Hy Lạp, được binh lính kính trọng và yêu mến, nhưng vì có thù oán với thầy bói Karlks trong đoàn quân nên thường xuyên bị tên thầy bói này làm khó và sỉ nhục. Vào khoảng 10 ngày trước, chỉ huy Ulysses của quân viễn chinh thấy rằng tấn công thành Troy nhiều năm mà không thành công, dự tính sẽ rút binh về nước. Hôm sau đang lúc tập kết toàn bộ tàu chiến để giong buồm đi về thì đột nhiên bão ập đến bất ngờ, mưa bão liên tục trong nhiều ngày không dừng, sóng tràn vào bờ biển làm cuốn trôi hết phần lều trại.

Nhìn thấy hạm đội của mình không thể nào ra biển để quay về nước, Ulysses vô cùng lo lắng, ông vội vàng cho gọi thầy bói đến, kêu ông ta phán đoán việc tốt xấu và đưa ra kế sách ứng phó. Karlks nói rằng đội quân vây đánh thành Troy trong suốt 10 năm, đã đắc tội với nữ thần Athena bảo vệ tòa thành này, vì thế nữ thần đã cho mưa xuống liên tục nhiều ngày, để ngăn cản tướng sĩ Hy Lạp lên đường trở về nước. Đội quân của Hy Lạp đành phải chế tạo ra một con ngựa gỗ khổng lồ để lại bên bờ biển, để làm dấu hiệu cho thấy rằng quân viễn chinh của Hy Lạp đã biết xấu hổ và sám hối, thì mới có thể làm nữ thần Athena nguôi giận, như vậy giông bão mới chấm dứt, đội quân của Hy Lạp mới có thể rút lui an toàn, đưa quân về nước.

Ulysses liền ra lệnh kêu mọi người làm việc ngày đêm, nhanh chóng tạo ra một con ngựa gỗ khổng lồ. Vào ngày con ngựa gỗ được làm xong, trận bão thực sự đã dừng lại một cách đột ngột, Ulysses vô cùng vui mừng, chuẩn bị hôm sau sẽ khởi hành về nước. Karlks nhắc nhở Ulysses rằng: Trước khi đưa đội quân về nước cần phải để lại một dũng sĩ được nước Hy Lạp công nhận để tế thần mặt trời Apollo, và nói rằng chỉ có Sinnon là người thích hợp nhất. Thế là Sinnon bị trói lại và ném ra một gốc cây bên ngoài lều, chờ đến hôm sau trước khi mặt trời mọc sẽ đem ra tế thần mặt trời Apollo.

Nửa đêm, Sinnon cởi được dây trói và bỏ trốn, nhưng không may bị lính gác phát hiện, cuối cùng bị đánh một trận đau đớn rồi đem trói lại lần nữa, đem ném vào bên trong một căn lều bị bỏ phế, chờ đến khi làm lễ sẽ đưa anh ta lên tế đàn. Nhưng hôm sau vì có biến cố nên đội quân viễn chinh phải khởi hành sớm hơn dự tính, không kịp cử hành lễ tế thần nữa, đành bỏ mặc Sinnon ở lại, vội vàng lên thuyền chạy về nước. Sinnon may mắn sống sót, nhưng sau đó lại bị võ sĩ của thành Troy phát hiện, bị bắt về doanh trại xử trí…

Chỉ huy quản lý doanh trại vô cùng hài lòng với lời kể của Sinnon, nhưng vẫn còn rất nghi ngờ và tò mò về con ngựa gỗ khổng lồ mà người Hy Lạp để lại, anh ta hỏi tiếp: “Vậy con ngựa gỗ đó là sao hả?”

Sinnon đáp: “Ulysses ra lệnh chế tạo con ngựa gỗ khổng lồ này theo đúng những gì Karlks đã nói, dùng nó để thể hiện sự sám hối và xấu hổ của mình đối với nữ thần Athena, nếu không đoàn quân vốn dĩ không thể nào khởi hành về nước”. Sinnon nói tiếp như thế này: “Bây giờ nó ở yên giữa bãi cỏ lau bên bờ biển. Thầy bói Karlks tuyên bố rằng, bất cứ con ngựa gỗ này được đưa đi đâu, nó cũng sẽ mang lại sức khỏe, bình an và hạnh phúc cho người dân nơi đó. Người Hy Lạp không muốn con ngựa gỗ mang lại may mắn cho người thành Troy, vì vậy họ đã cố tình chế tạo con ngựa vừa rộng vừa cao, để người khác không có cách nào đưa nó vào trong thành. Bọn họ để con ngựa ở giữa bãi cỏ lau là vì hy vọng sau khi sóng biển đập vào, sẽ đưa nó xuống dưới đáy biển”.

Tin tức này được lan truyền khắp cả nước, người dân thành Troy vô cùng hào hứng, kéo nhau ra bờ biển để nhìn xem con ngựa gỗ thần kỳ có thể mang đến hạnh phúc cho con người có hình dạng như thế nào. Mọi người kêu gào yêu cầu phải đưa con ngựa gỗ này vào trong thành, thầy tế Laocoon liều mạng già của mình để xông vào dòng người đang trôi đi như một dòng nước, lớn tiếng nói to về phía đám người đang điên cuồng gào thét: “Các con của ta ơi, đây là âm mưu của người Hy Lạp, tuyệt đối đừng mắc bẫy! Con quái vật này sẽ không mang đến bình an và hạnh phúc cho con người, mà chỉ mang đến tai họa và hủy diệt!” Những dân chúng ủng hộ ý kiến của Laocoon cùng lên tiếng: “Đúng, tuyệt đối không được mang con quái vật này vào trong thành, đẩy nó xuống đáy biển!” Cũng có người hô lớn: “Dùng lửa đốt cháy nó thành tro bụi đi!” Nhưng đáng tiếc là những người dân nhìn ra được chân tướng này thì không nhiều, tiếng hô hoán của chính nghĩa thực sự quá yếu ớt, phần lớn những thanh niên trẻ tuổi đều gào thét điên cuồng, quyết tâm nghĩ cách để đưa con ngựa vào thành.

Một số người quay trở vào thành để lấy dây thừng và dây sắt, trong khi những người khác cùng nhau dùng xẻng để chọc thủng tường thành, định khoét một lỗ hổng đủ lớn cho ngựa gỗ đi qua. Dây thừng và dây sắt ngay lập tức được siết chặt cổ và chân trước của con ngựa thành Troy. Bốn con lăn khổng lồ bằng gỗ cũng được cố định kịp thời ở bên ngoài bốn góc của tấm ván rộng và dày dùng để vận chuyển ngựa thành Troy. Một vài người đã dùng cuốc và xẻng để dọn dẹp đất đá trên đường, để tạo thành một lối đi bằng phẳng dẫn đến lỗ hổng trên bức tường thành. Tiếp theo, có một đội tình nguyện viên lực lưỡng nắm chặt vào dây thừng, ra sức kéo con ngựa về phía lỗ hổng trên bức tường thành, những người khác thì dùng tay ấn vào mông và phần chân sau của con ngựa gỗ để đẩy nó về phía trước. Dưới sự kết hợp hoàn hảo và nhiệt tình của đám đông, cuối cùng tấm ván vận chuyển ngựa gỗ cũng chuyển động về phía trước một cách khó khăn.

Khi tấm ván thuận lợi đi qua lỗ hổng được đục khoét trên tường thành trước đó, mặt trời đã xuống núi, tiếng kêu cót két của các con lăn bằng gỗ cũng dần dần biến mất, đêm tối bao trùm toàn bộ tòa thành. Sau khi con ngựa gỗ được lấy xuống khỏi tấm ván, nó được đặt ở bên hông đền thờ nữ thần Athena. Chỉ huy doanh trại thông báo rằng công trình di chuyển “ngựa thần” đã hoàn thành viên mãn, nói với mọi người rằng đêm nay không cần phải lo lắng người Hy Lạp đánh lén thành nữa, căn dặn mọi người quay về nhà ngủ một giấc thật ngon và mơ một giấc mơ đẹp, và thưởng thức buổi tối bình yên không ưu phiền đầu tiên trong suốt mười năm qua.

Sau khi đám đông giải tán, ai đi về nhà nấy, tòa thành chìm trong bóng tối cuối cùng cũng được trở lại với sự yên tĩnh. Con ngựa gỗ thần kỳ đứng im lặng bên ngoài đền thờ nữ thần Athena, ánh mắt sắc bén như mũi tên, âm u lạnh lùng.

Thành Troy thất thủ

Vào lúc nửa đêm, một người đàn ông lặng lẽ chạy ra khỏi Đền Athena và đi thẳng đến lỗ hổng trên bức tường. Một tay cầm một giỏ nhựa thông, tay kia cầm một ngọn đuốc đang bốc cháy, anh chạy đến chân tường bên cạnh lỗ hổng và cẩn thận trèo lên trên tường thành, tiện tay giấu ngọn đuốc vào một khe hở nhỏ trên tường, rồi treo giỏ nhựa thông lên bên ngoài bức tường đá, sau đó ngồi bất động ở tường thành, im lặng chờ đợi.

Không lâu sau, bầu trời dần trở nên sáng bừng, những cái bóng đen ở tường thành cũng mờ dần. Trăng tròn nhô lên từ đằng đông, ánh trăng sáng vằng vặc. Trên những mái nhà của nhà dân, trên những bức tường thành rộng rãi, ngoài bãi biển vắng vẻ, và mặt biển tĩnh lặng, tất cả đều trở nên sáng lấp lánh dưới ánh trăng.

Người đàn ông trên tường thành lo lắng nhìn ra ngoài biển, một lúc sau liền nhìn thấy hàng trăm hàng ngàn những vật thể màu đen trên biển đang lao đến bờ biển thành Troy giống như những mũi tên đã bị bắn ra khỏi cung. Trong lòng anh ta biết rất rõ, những vật thể đó chính là hàng ngàn con tàu chiến chở binh lính, tất cả những con thuyền đều là một màu đen sẫm, thấp mà chắc chắn, đang di chuyển trên mặt biển bởi hàng ngàn mái chèo đôi lướt trên sóng biển. Thì ra, đội quân viễn chinh nham hiểm xảo quyệt của Hy Lạp không khởi hành quay trở về nước như những gì mà người dân thành Troy ngây thơ đã nhận định, mà chỉ thả neo ở hòn đảo Naxos cách bờ biển Troy không xa, suốt một ngày trời đều ẩn mình trên một cái vịnh nhỏ ở gần bãi cỏ lau. Không lâu nữa, họ sẽ quay trở lại bãi biển Troy mà họ đã chinh chiến suốt 10 năm qua.

Động thái mới trên biển hoàn toàn không làm cho người đàn ông trên tường thành thấy kinh ngạc, tất cả mọi chuyện dường như đều nằm trong lòng bàn tay của anh ta. Lúc này, anh lấy cây đuốc giấu ở khe hở trên tường thành ra, cẩn thận đặt ngọn đuốc vào trong chiếc giỏ đựng nhựa thông. Ngay lập tức chiếc giỏ nhựa thông bốc lên ngọn lửa đỏ rực, chiếu sáng toàn cảnh bên ngoài tường thành, cũng soi rõ khuôn mặt của người đàn ông này. Hai mắt anh ta đỏ rực, khuôn mặt sưng đỏ và đầy vết thương, tai trái bị cắt mất một nửa, trông cực kỳ thê thảm. Anh ta, chính là Sinnon.

Lúc này, đã có thể nhìn thấy rõ đèn trên các tàu chiến. Sinnon vội vàng từ tường thành chạy đến bên cạnh con ngựa gỗ, dùng con dao găm của mình gõ vào chân trước của con ngựa gỗ ba cái, lập tức nghe thấy có tiếng áo giáp va chạm vào nhau phát ra từ bên trong cơ thể con ngựa. Sau đó, một tấm gỗ trên ngực ngựa được lấy ra, một võ sĩ đội chiếc mũ sắt bằng vàng lấp lánh từ bên trong thò đầu ra ngoài.

“Sinnon, mọi chuyện thuận lợi đúng không?”, một giọng nói trầm trầm hỏi.

“Mọi chuyện thuận lợi, anh họ Ulysses. Tàu chiến của chúng ta đã đậu ở bên bờ biển rồi, các dũng sĩ của chúng ta đang xông thẳng vào đây. Đám người thành Troy ngu ngốc đang say giấc trong nhà của họ, nằm mơ cũng không ngờ rằng tất cả họ đều sắp cận kề cái chết rồi!”

Ngay lập tức có một sợi thang dây được thả xuống từ lối ra vào ở ngực ngựa, Ulysses theo đó mà leo xuống dưới mặt đất. 50 dũng sĩ đi theo phía sau ông, phát động cuộc đột kích thành Troy.

“Người anh em, anh không hiểu”, Ulysses vừa chạy vừa nói với Sinnon, “vết thương trên mặt cậu, đôi mắt gần như bị mù và chiếc tai còn sót lại một nửa là sao hả? Lẽ nào cậu đã bị người của thành Troy đánh đập tra khảo sao?”

“Bọn chúng chửi mắng em, nguyền rủa em nhưng không đánh em, những vết thương này không phải do bọn chúng gây ra”. Sinnon nói tiếp: “Em cố tình tự làm mình bị thương, để khiến cho kẻ địch tin vào câu chuyện do em bịa đặt, sau đó rơi vào cạm bẫy mà chúng ta mất công chuẩn bị”.

“Làm tốt lắm, người anh em!”, Ulysses vỗ vỗ vào vai của Sinnon, rồi cười lớn tiếng.  Ulysses nói rằng: “Người ta gọi anh là kẻ gian xảo, nhưng bây giờ anh nghĩ rằng danh hiệu vinh dự này nên thuộc về em mới đúng”. Sau đó, ông vung cây kiếm trong tay, quay người lại hô to với những dũng sĩ phía sau: “Thời khắc quyết chiến đến rồi, vụ mua bán kéo dài suốt mười năm này sắp kết thúc rồi. Nào, các dũng sĩ, hãy rút đao kiếm của mọi người ra, tối nay chúng ta sẽ chém giết thỏa thích!”

Thành Troia sụp đổ – tranh vẽ của  Johann Georg Trautmann (Nguồn: Wikipedia)

Những chuyện xảy ra sau đó, chắc là mọi người đều đã biết hết rồi, người dân thành Troy đang chìm trong giấc ngủ bị tiếng gào thét, tiếng chém giết của người Hy Lạp đánh thức khỏi cơn mộng đẹp, tỉnh dậy liền thấy căn nhà của mình đã ở trong biển lửa rồi, cái đang chờ đợi họ nếu không phải bị bắt sống thì là cái chết. Cuộc chiến vây thành kéo dài 10 năm đã kết thúc như thế. Thành phố Troy phồn vinh và thịnh vượng trên bờ biển phía tây của biển Aegean cứ như thế mà bị hủy diệt, để lại bài học cay đắng cho người đời: Pháo đài dễ bị công phá từ bên trong nhất. Những người lương thiện và chính nghĩa tuyệt đối phải cảnh giác âm mưu công thành bằng ‘ngựa gỗ’ của kẻ xâm lược.

Theo Epoch Times
Châu Yến biên dịch

Có thể bạn quan tâm:

Bắc Kinh giấu tội như thế nào?

videoinfo__video3.dkn.news||50949d31a__

Ad will display in 09 seconds