Hai anh em sinh đôi nhà nọ, ngoại hình trông như đúc nhưng tính tình lại hoàn toàn khác biệt. Anh thì điềm đạm, hiền lành, còn em thì nhanh nhẹn, khôn khéo. Anh thì ăn nói vụng về, em lại rất giảo hoạt.

Anh cầm trên tay giấy báo đậu đại học, đứng trước bố mẹ già yếu, không biết nói gì, bởi em bị thiếu 2 điểm và trượt đại học. Em giam mình trong phòng, không ăn không uống, than trách ông trời bất công.

Ông bố buồn rầu, ủ rũ, thức trắng hai đêm, cuối cùng, ông đành nói với anh: “Con hãy để cho em con đi học, nó vốn sinh ra là để học hành”.

Anh nghe cha, cầm tờ giấy trúng tuyển đại học đưa cho em và nói: “Đây không phải tấm vé bước vào thiên đường, đừng đặt quá nhiều hy vọng vào nó”. Người em không hiểu, hỏi lại: “Vậy anh nói đây là cái gì?”. Anh trả lời: “Một trang giấy thấm, chuyên dùng để thấm mồ hôi”. Em lắc đầu chê cười rằng anh toàn nói những lời ngốc nghếch.

Ngày nhập học, em khoác ba lô lên thành phố và bước vào cánh cổng đại học. Anh thấy bố già yếu, lại nhiều bệnh, bèn đưa bố về nhà dưỡng bệnh, thay bố làm việc tại xưởng sản xuất xi măng, bên những đống đá vụn và máy nghiền. Chiếc máy nghiền đá này đã từng khiến một vài người công nhân bị mất đi đôi tay trong khi sản xuất. Anh đã dùng 3 tháng để học tập và nâng cao kỹ năng làm việc, đồng thời giúp nâng cao chất lượng đá vụn và an toàn lao động.

Sau đó, anh đã được điều động đến xưởng nung xi măng. Ở đây, tro bui bay khắp nơi, không ít công nhân đã mắc bệnh về phổi. Trong khi công tác, anh đã cùng với những nhân viên nòng cốt nghiên cứu và đã cải thiện hoàn cảnh làm việc tại khu vực này.

Với những sáng kiến của mình, anh được lãnh đạo điều đến phòng nghiên cứu. Anh đã đọc rất nhiều sách vở đồng thời đến các nhà máy khác để học hỏi kinh nghiệm. Trải qua rất nhiều lần thử nghiệm để đưa vào trong sản xuất thực tế, anh đã khiến cho chất lượng xi măng được nâng cao đáng kể. Đồng thời, anh đã giúp xưởng sản xuất đưa ra những sản phẩm mới và bán chạy ở khắp các tỉnh thành.

Chẳng mấy chốc, anh đã trở thành người nổi tiếng trong giới công nghiệp xây dựng.

Người em sau khi vào đại học năm đầu tiên vẫn học hành chăm chỉ, thi thoảng cũng viết thư về nhà hỏi thăm tình hình bệnh tật của bố. Năm thứ hai, anh quen biết một cô gái con nhà giàu, cả hai đã chìm đắm trong tình yêu. Người con gái này giống như một ngân hàng mà anh có tiêu mãi cũng không hết tiền, trong vòng hai năm anh không hề cần đến một xu của gia đình, trở thành người tiêu xài xa hoa và phung phí.

Đến năm cuối đại học, họ chia tay. Người em đã vô cùng đau khổ, suốt ngày tìm trò tiêu khiển, không có tâm chí học hành, thi cử thì dựa vào quay cóp, cuối cùng cũng có được tấm bằng đại học. Người em sau khi cầm trên tay tấm bằng đại học đã về thành phố gần quê để xin việc. Cậu ta vì lòng tự trọng nên đã không muốn về gặp cha mẹ khi vẫn còn tay trắng và thất nghiệp. Thông qua trung tâm giới thiệu việc làm, cậu đã đến một công ty vật liệu xây dựng lớn để tìm việc. 

Bộ phận nhân sự sau khi trao đổi lại thông tin với lãnh đạo, đã nói với cậu rằng cậu đã được nhận vào làm, nhưng có một điều kiện là cậu phải bắt đầu công việc tại xưởng sản xuất với vai trò công nhân. Khi đó, cậu ta cảm thấy rất ấm ức và muốn gặp lãnh đạo, vì cho rằng tấm bằng của mình xứng đáng với vị trí cao hơn. Trong lúc cậu đang đôi co với nhân viên nhân sự, cánh cửa chợt mở, cậu thấy anh mình bước vào, chậm rãi ngồi vào ghế của giám đốc phân xưởng. Lúc này, cậu cảm thấy vô cùng hổ thẹn và không dám nhìn thẳng vào người anh sinh đôi của mình nữa, cậu đứng dậy ra về.

Kể từ lúc bước ra khỏi căn phòng ấy, hai mắt cậu nhòa đi. Cậu ngẫm lại những chuyện xưa, những điều anh nói trước kia, giờ đây như ngấm vào từng khúc ruột cậu vậy. Ngày hôm sau, cậu đến công ty, dõng dạc xin nhận làm công nhân và hứa sẽ làm tốt nhất có thể. Người anh xúc động, ôm chầm lấy cậu: “Anh tin, em làm được!”…

Video xem thêm: Lúc thanh tỉnh thì nên làm việc, lúc oán giận thì cần nghỉ ngơi, khi một mình thì cần suy nghĩ

videoinfo__video3.dkn.news||a7e4b944f__

Ad will display in 09 seconds