Trong cõi nhân sinh, tại sao đa số người ta đều không có chút ấn tượng gì về tiền kiếp của mình? Điều này có lẽ phải hỏi thần Mạnh Bà…

Rốt cuộc con người có kiếp trước, kiếp sau hay không? Nếu như có, tại sao trên đời lại có rất nhiều người không có chút ấn tượng gì về kiếp trước của mình? Và càng không biết là sau khi mình chết sẽ đi về đâu? Điều này chắc phải hỏi thần Mạnh Bà.

Lịch sử ghi chép rằng: Mạnh Bà sinh vào thời kỳ Tây Hán, lúc còn nhỏ từng đọc các kinh điển Nho giáo, và thành khẩn tụng niệm kinh Phật. Khi bà còn sống, đã tu luyện đến cảnh giới “phàm là những chuyện đã qua thì không nghĩ đến, cũng không suy nghĩ chuyện của tương lai”, có thể nói là không có tạp niệm trong lòng, chỉ một lòng một dạ khuyên mọi người không nên sát sinh, phải ăn chay. Đến lúc bà 81 tuổi mà vẫn giữ được nét mặt trẻ trung, giữ gìn đồng trinh, mọi người gọi bà là “Mạnh Bà A Nãi”. Sau đó bà đi vào một ngọn núi lớn tu hành, rồi đắc đạo thành Tiên.

Sử sách chép rằng: Đến thời kỳ Đông Hán, thế gian thường hay có người biết được nhân quả tiền kiếp, và thích sử dụng chiêu trò, thuật số, dẫn đến người trong thế gian tùy tiện nhận lại gia đình, thân nhân của tiền kiếp,việc này làm rối loạn đời sống con người. Vì để tránh xảy ra những sự việc như vậy, trên Thiên giới xuống chỉ cho Mạnh Bà làm Thần dưới cõi u minh, cho phép Mạnh Bà chọn lựa quỷ sứ để làm việc cho mình, lại cho kiến tạo Tỉnh Vọng Đài (còn gọi là Mạnh Bà Đình) để có nơi cho Mạnh Bà làm việc.

Truyền thuyết kể rằng các chức dịch cõi âm ty sẽ đem hồn ma tại điện thứ mười trong minh phủ được chế định sẽ đầu thai đến một nơi nào đó, giao cho Mạnh Bà, Mạnh Bà sẽ cho những hồn ma này uống “canh Mạnh Bà”. Sau khi uống xong chén canh Mạnh Bà, mọi ái hận tình thù của kiếp trước đều bị xóa sạch hết, ký ức cũng không còn. Sau đó những kiếp hồn mới này lại đi vào trong đại dương của sự huyễn ảo, tìm kiếm con đường chính đạo để quay về cội nguồn thực sự.

Ảnh: shutterstock

Phàm là những hồn ma nam nữ được đưa đến chỗ của Mạnh Bà để đầu thai thì đều phải uống canh Mạnh Bà, uống nhiều uống ít không quan trọng. Nếu có hồn ma nào gian xảo không chịu uống, dưới lòng bàn chân sẽ xuất hiện dao móc khóa chặt hai chân, và có một ống đồng sắt nhọn đâm xuyên cổ họng, cưỡng ép hồn ma đó phải uống cho bằng được.

Canh Mạnh Bà còn được gọi là canh mê hồn, là một loại canh được làm bằng dược liệu của thế tục, có mùi vị giống rượu mà không phải rượu. Canh Mạnh Bà chia thành năm mùi vị: ngọt, đắng, cay, chua, mặn. Công dụng của thuốc còn có thể được mang theo đến dương gian, những người đã uống canh Mạnh Bà rồi hoặc vì nhớ quê tổn thương lá lách mà chảy dãi, hoặc vì vui quá cười nhiều mà đổ mồ hôi, hoặc vì lo nhiều nghĩ nhiều mà chảy nước mũi, hoặc vì giận nhiều mà chảy nước mắt, hoặc vì hoảng sợ mà dựng tóc gáy, chia thành bệnh một phần, hai phần, ba phần khác nhau…

Nghe nói sau khi uống canh Mạnh Bà rồi, nếu ai sống lương thiện trên đời, có thể khiến cho tai, mắt, mũi, lưỡi của người đó trở nên thính hơn, tinh hơn, mạnh hơn và khỏe hơn trước kia; còn kẻ chuyên làm việc ác thì sẽ khiến cho giọng nói, thần chí, hồn phách, khí huyết, tinh thần của người đó không ngừng hao tổn, dần dần trở nên mệt mỏi suy yếu, mục đích là cảnh tỉnh để cho người này nhận ra, sám hối, làm lại từ đầu.

Sau khi hồn ma uống xong canh Mạnh Bà, sẽ có minh sứ đưa ra khỏi Thông Quan Đạo, rồi đẩy họ lên trên chiếc cầu nổi nối bằng tre buộc bằng dây thừng, phía dưới cầu là sơn động nước chảy ngang. Từ chính giữa cầu nhìn về phía trước, trên vách núi đá màu đỏ ở bờ bên kia có bốn hàng chữ rất to, ghi rằng:

Thành người thì dễ, làm người khó
Muốn làm người nữa lại càng khó
Muốn sinh phúc địa không hề khó
Khẩu đồng với tâm là không khó…

Khi các hồn ma đang còn mê mị đứng trên cầu nhìn ngó xung quanh thì lập tức sẽ có hai con quỷ nhảy ra từ bờ bên kia, đẩy những hồn ma này xuống dòng nước màu đỏ như máu đang cuồn cuộn chảy ngang phía dưới. Ai có căn cơ đạo hạnh, hô hoán có thể may mắn được sinh làm thân người. Ai có căn cơ đạo hạnh cao thâm hơn, đau thương khóc lóc, hận mình lúc còn sống chưa thể tu được công đức xuất thế, như vậy sẽ có cơ hội chuyển sinh với phúc phận cao hơn. Những hồn ma chỉ nhìn được phép nhìn thấy mình là thân nam hay thân nữ, sau đó dựa vào nhân duyên của mỗi người mà đầu thai vào các nhà khác nhau, chờ đợi được sinh ra.

Trong “Ngô Hạ Ngạn giải” của Vương Hữu Quang vào thời nhà Thanh có kể một phiên bản khác liên quan đến việc Mạnh Bà cho các hồn ma đầu thai uống canh Mạnh Bà như sau:

Con người sau khi chết đi, đầu tiên phải đi qua Mạnh Bà Trang, sau đó đi đến Diêm Vương Điện để tiếp nhận phán xét. Phàm những hồn ma bị phán đầu thai chuyển kiếp, thì phải từ Mạnh Bà Trang quay về thế gian.

Có một bà già đứng ở trước cổng Mạnh Bà Trang mời gọi kẻ đang đi đến, bước lên cầu thang, đi vào bên trong, chỉ thấy cột ngôi nhà trạm trổ hoa văn, hành lang đá màu đỏ, còn có rèm làm bằng ngọc ngà châu báu và chiếc bàn to bằng ngọc quý.

Đợi  kẻ đi tới bước vào trong nhà, Mạnh Bà liền gọi ba cô gái xinh đẹp ra, gồm có Mạnh Khương, Mạnh Dung và Mạnh Qua. Ba người đều mặc váy màu đỏ và khoác chiếc áo màu xanh, giọng nói nhỏ nhẹ mời gọi khách, còn dùng tay phủi sạch chiếu mời khách ngồi xuống. Tiếp theo, người hầu sẽ mang trà ra. Ba cô gái đích thân bưng trà mời uống,  ly ngọc reo vang tí tách, từng làn hương thơm bay lên. Với sự ân cần như vậy, rất khó mà từ chối không uống.

Kẻ đến uống ngụm thứ nhất, liền cảm thấy mát mẻ vô cùng, sau đó một hơi uống cạn. Uống hết rồi mới đột nhiên phát hiện có một thìa bùn đất trong đó. Ngước đầu lên nhìn, phát hiện ba cô gái xinh đẹp và bà già đều biến thành một bộ xương khô, cột nhà trạm trổ hoa văn cũng biến thành một thanh gỗ mục, và không còn nhớ một chút gì về chuyện của kiếp trước nữa. Trong lúc hoảng loạn, đột nhiên gào khóc rơi xuống đất, biến thành một đứa bé sơ sinh không biết gì cả.

Đương nhiên, trên đời vẫn có một số ít người sau khi đầu thai chuyển kiếp còn nhớ được chuyện tiền kiếp của mình, đó là những người các bệt vì một số nguyên nhân gì đó mà không uống canh Mạnh Bà, hoặc là uống quá ít, mà điều đó cũng là sự sắp đặt của Thiên ý, muốn thông qua sự hiện diện của họ để nói cho người đời đang mê lạc trong kiếp nhân sinh biết rằng thực sự có tồn tại quy luật nhân quả luân hồi.

Theo Aboluowang
Châu Yến biên dịch