Xưa có Tỳ Kheo nọ
Muốn tu bỏ ‘cái tôi’
Bèn vào trong mật thất
Quanh năm suốt tháng ngồi

Cơm nước đã có người
Sớm chiều luôn phục dịch
Ngài chỉ lo diện bích (*)
Tu xả bỏ nhân tâm

Cứ thế biết bao lần
Trăng tròn rồi trăng khuyết
Con tạo xoay mải miết
Thấm thoắt đặng mười năm…

Hôm đó chính ngày rằm
Sư bước ra Đại điện
Mỉm cười rồi đánh tiếng
Gọi chú tiểu hầu vào

Ngài hoan hỉ xiết bao
Sẻ chia cùng chú tiểu:
“Ôi đúng là tuyệt diệu
Ta hết chấp ngã rồi!” (*)

Chú tiểu bỗng phì cười
Nhe hàm răng sún cả:
“Thầy mà buông chấp ngã
Mới là chuyện lạ đời…

Thầy bỏ được cái tôi
Thì khác nào con cún
Buông được khúc xương vụn
Chỉ nhá cỏ qua ngày!…”

Tỳ Kheo nọ cáu thay
Gõ lên đầu chú tiểu:
“A, trò này láo lếu
Ăn nói chẳng tịnh thuần!”

Chú tiểu mới phân trần:
“Thầy khoe không chấp ngã
Cái tôi đều buông cả
Con mới thử xem sao…

Ai dè nói một câu
Đã khiến thầy ‘nổi đóa’
Uổng công cho ngài quá
Mười năm trời tu tâm!!!”

***

Chuyện kể như tiếu lâm
Mà xem chừng có lý
Đường tu gian nan thế
Vẫn luôn khảo nghiệm người

Một ‘quan ải’ ngoài đời
Hơn mười năm diện bích
Muốn an nhiên thanh tịnh
Tâm ắt phải đề cao.

(*) Diện bích: Ngồi [đả tọa] quay mặt vào tường hoặc vách đá.

(**) Chấp ngã: Chấp vào cái tôi cá nhân – chấp trước vào bản thân… [lý giải theo nghĩa bề mặt].

Đăng tải dưới sự đồng ý của tác giả.