Sau khi cứu thành công bé gái rơi từ tầng 13, anh Nguyễn Ngọc Mạnh (SN 1990, Đông Anh, Hà Nội) nhận được nhiều lời khen ngợi từ dư luận, thậm chí được phong là “người hùng”. 

Tuy nhiên, khi chia sẻ với phóng viên anh Mạnh phủ nhận điều đó khi chia sẻ với PV: “Trong tình huống cấp bách ấy ai cũng sẽ làm như tôi”.

Suốt từ đêm qua đến nay, anh Mạnh gần như không ngủ. Trước đó vào chiều 28/2, anh chính là người đã cứu cháu bé rơi từ tầng 13 tòa nhà 60B Nguyễn Huy Tưởng (phường Thanh Xuân Trung, quận Thanh Xuân, Hà Nội) rơi từ tầng 13 thoát chết trong gang tấc khiến dư luận nức lòng.

Chia sẻ lại giây phút cứu được cháu bé cùng báo chí, anh Mạnh cho biết, khi đó đang ngồi trong xe ô tô, đợi chuyển hàng cho khách ở tòa nhà đối diện. “Nghe thấy tiếng khóc của trẻ con nhưng nghĩ là bé nào đó không ngoan bị bố mẹ mắng. Tuy nhiên, ngay sau đó, tôi thấy tiếng người lớn hô hoán, cứu giúp. Lúc này tôi ngó đầu ra khỏi xe ô tô, nhìn ngó xung quanh, và ngẩng lên cao thì phát hiện một em bé đang trèo ở lan can ra ngoài…”, nam thanh niên thuật lại giây phút phát hiện cháu bé ra ngoài lan can.

Anh Mạnh kể tiếp: “Ngay lập tức tôi lao ra khỏi xe ô tô, tìm cách trèo tường bao sang tòa nhà bên cạnh. Tôi trèo lên mái tôn cao khoảng hơn 2m để tìm cách đỡ cháu. Mái tôn là mái che của một lối dẫn xuống khu vực để xe, nên bị nghiêng”.

Ảnh chụp màn hình báo Cafef.

Anh Mạnh vừa cố trèo, vừa đưa tay ra cố gắng đỡ cháu bé bởi sự việc diễn ra quá nhanh. “Khi bé rơi xuống, tôi chỉ kịp đỡ lấy để bé không rơi xuống đất. May mắn, bé rơi trúng tay tôi, hai chú cháu ngã xuống, lún cả mái tôn. Tôi vội ôm bé vào người, thấy máu chảy ra ở miệng cháu, tôi hoảng sợ vô cùng”, anh Nguyễn Ngọc Mạnh kể.

Sau đó, anh Mạnh đã cùng người dân đưa cháu bé xuống đất, để đưa đi bệnh viện cấp cứu. Còn anh Mạnh tay bị bong gân nhẹ.

Ảnh chụp màn hình báo Cafef.

Được hỏi về suy nghĩ về hành động xả thân cứu cháu bé, anh Mạnh nói: “Lúc sự việc xảy tôi không nghĩ gì nhiều, nhìn thấy bé tôi nghĩ ngay đến con gái tôi đang ở nhà và vội vã tìm cách cứu bé. Cho đến bây giờ, sau khi biết bé an toàn, tôi vẫn còn run sợ, vội vã tìm về nhà để gặp con gái của mình. Chỉ khi ôm con vào lòng tôi mới vơi đi nỗi sợ, con gái tôi cũng bằng tuổi bé gái ấy”.

Sau khi đỡ được cháu bé, anh Mạnh bàn giao nạn nhân cho nhân viên bảo vệ của tòa nhà rồi rời đi giải quyết công việc.

Ảnh chụp màn hình báo Cafef.

“Tôi không để lại số điện thoại và cũng không có ý phải được gia đình bé hậu tạ. Tôi làm việc này vì lương tâm”, anh Mạnh nói với báo Zing.

Nhưng bằng một cách nào đó, gia đình bé gái đã liên lạc được với người cứu con gái mình. “Lúc tối, gia đình bé gái gọi cho tôi thông báo là bé bị gãy tay, chân, không ảnh hưởng đến tính mạng. Tôi vẫn đang rất run, run vì hạnh phúc bởi cứu được cháu bé. Nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn thấy hơi hối tiếc khi đỡ vẫn khiến bé bị thương”, người đàn ông 31 tuổi nói.