Chốt phương án nhập thị xã Cửa Lò về thành phố Vinh

Trao đổi với phóng viên Dân trí, ông Phan Đức Đồng, Bí thư Thành ủy Vinh – cho biết ngày 9/8, đã thống nhất phương án nhập thị xã Cửa Lò và 6 xã của huyện Nghi Lộc vào thành phố Vinh.

Theo đó, Thường trực Tỉnh ủy Nghệ An đồng ý với phương án lấy toàn bộ diện tích tự nhiên và dân số của thị xã Cửa Lò và 6 xã của huyện Nghi Lộc gồm: Nghi Thạch, Nghi Xuân, Nghi Phong, Phúc Thọ, Khánh Hợp và Nghi Thái về thành phố Vinh quản lý.

Với phương án này, các ý kiến tại hội nghị đã thống nhất cao và cho rằng, đây là phương án tối thiểu, phù hợp với mục tiêu, định hướng là đầu tư có trọng tâm, trọng điểm trong giai đoạn hiện nay của tỉnh Nghệ An.

Thành phố Vinh có diện tích khoảng 105km2, với khoảng 500 nghìn người, có 25 đơn vị hành chính xã, phường.

Thị xã Cửa Lò có diện tích khoảng 35km2, với hơn 5,6 vạn người gồm 7 phường.

Sẽ đấu giá lại các lô đất tại Thủ Thiêm bị bỏ cọc

Sáng 9/8, ông Nguyễn Toàn Thắng, giám đốc Sở Tài nguyên và môi trường TP.HCM, cho biết hiện nay các sở, ngành của TP.HCM đang báo cáo UBND TP để phê duyệt kế hoạch, sau đó sẽ công khai tiến độ và đưa ra đấu giá lại các lô đất tại Thủ Thiêm.

Theo ông Thắng, qua đợt đấu giá tại Thủ Thiêm, TP.HCM đã yêu cầu xây dựng một kế hoạch, có phương án cụ thể và lộ trình đấu giá cũng như kiểm tra trình tự, thủ tục một cách chặt chẽ. Điều này nhằm đảm bảo các doanh nghiệp trúng đấu giá sẽ đưa các khu đất trúng đấu giá vào sử dụng đúng theo quy hoạch đã được phê duyệt.

Khi phóng viên đặt vấn đề liệu rằng với quy trình cũ sẽ tái diễn tình trạng đấu giá cao, bỏ cọc như vừa xảy ra, ông Thắng phản hồi việc xử lý đã có quy định và đây là những giả định, các cơ quan cũng không thể làm khác khi các quy định pháp luật chưa thay đổi. 

Ông Thắng cho hay, Đã đấu giá rồi thì việc doanh nghiệp đưa ra giá nào và giá cao sẽ trúng đấu giá, đó là quy định tại thời điểm này.

Trước đó, vào ngày 10/12/2021, TP.HCM đã tổ chức đấu giá thành công 4 lô đất Thủ Thiêm với số tiền đấu giá hơn 37.000 tỉ đồng, trong đó lô 3.12 mỗi mét vuông trúng đấu giá đạt kỷ lục 2,4 tỉ đồng. Tuy nhiên, sau đó lần lượt cả 4 doanh nghiệp trúng đấu giá đều bỏ cọc, các lô đất chưa có chủ mới và hiện TP.HCM đang nghiên cứu để tiếp tục tái đấu giá.

Nguy cơ Lào vỡ nợ, Việt Nam lo lắng

RFI – Trong chuyến công du từ ngày 24 – 29/07/2022, bộ trưởng Tài Chính Lào đã “đề nghị Việt Nam cử chuyên gia sang giúp Lào tháo gỡ khó khăn về tài chính, tiền tệ và cải cách doanh nghiệp”. Cuộc khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng tại Lào đang khiến Việt Nam lo lắng.

Dưới đây là một số nhận định của nhà nghiên cứu Vũ Xuân Khang, trường Đại học Boston (Boston College, Hoa Kỳ), khi trả lời RFI Tiếng Việt ngày 04/08 về vấn đề này.

Cuộc khủng hoảng tiền tệ của Lào, theo ông Khang, có hai nguyên nhân chính. Thứ nhất là do những biến động về kinh tế và chính trị toàn cầu, tức là do cuộc chiến ở Ukraina và việc Mỹ nâng lãi suất chỉ đạo rất lớn vừa qua. Điều này đã khiến giá xăng dầu tăng lên trên toàn cầu. Đồng kip của Lào đã rớt giá mạnh. Nếu tháng 09 năm ngoái, 9.300 kip Lào đổi được một đô la Mỹ, thì bây giờ là 15.000 kip Lào mới đổi được một đô la Mỹ. Vì thế, khủng hoảng nợ công càng trầm trọng thêm, bởi vì Lào nợ đô la, riêng với Trung Quốc là 6 tỉ đô la.

Nếu nhìn xa hơn, nguyên nhân thứ hai là do chính quyền Lào, trong những năm gần đây, đã sử dụng và vay nợ rất nhiều từ nước ngoài, đặc biệt là Trung Quốc để xây dựng cơ sở vật chất. Nhưng chính việc xử lý các khoản tiền và tham nhũng trong chính quyền Lào đã khiến những khoản nợ này không được tính toán cẩn thận, dẫn tới việc Lào có nguy cơ vỡ nợ.

Các chuyên gia quốc tế đánh giá rằng Lào phải trả nợ mỗi năm 1,3 tỉ đô la Mỹ, từ giờ cho đến năm 2025, trong khi dự trữ ngoại hối của nước này chỉ còn hơn 1,2 tỉ đô la. Do đó, có thể thấy rằng việc Lào vỡ nợ chỉ còn là vấn đề thời gian.

Cuộc khủng hoảng này ảnh hưởng rất lớn đến Việt Nam. Cần phải nói rằng Lào cũng là một nước nằm dưới sự lãnh đạo của một đảng Cộng sản. Việt Nam thì không muốn “đồng chí” của mình gặp khó khăn kinh tế vì những khó khăn kinh tế này có thể gây ảnh hưởng về sự ổn định chính trị-kinh tế của Lào. Gần đây những nhà nghiên cứu về Lào đã quan tâm xem thái độ của người dân đối với chính quyền Lào như thế nào. Họ nhận thấy rằng cuộc khủng hoảng lần này đã tạo ra rất nhiều phẫn nộ trong công chúng Lào khi mà nhiều người dân không còn che giấu sự bất mãn đối với chính quyền, họ thẳng tay lên mạng phê phán chính quyền.

Trả lời câu hỏi: Tại sao Lào cần đến sự hỗ trợ của Việt Nam ? Thông qua việc này, Hà Nội có lấy lại được phần nào ảnh hưởng tại Lào không, trong khi Vientiane dường như đang ngả theo Trung Quốc?

Ông Vũ Xuân Khang cho biết: Việc Lào cần đến sự hỗ trợ của Việt Nam là một điều rất bình thường. Trước đây, sau khi chính quyền Pathet Lào giành được chính quyền đất nước sau năm 1975, Việt Nam đã luôn luôn là một đồng minh rất thân cận, kể cả về kinh tế, chính trị cho Lào. 

Tuy nhiên, khả năng của Việt Nam giúp đỡ Lào không nhiều. Mặt khác, nếu Lào không giải quyết được vấn đề tham nhũng và kiểm soát các nguồn tiền từ nước ngoài một cách hiệu quả, cho dù Việt Nam có ủng hộ Lào bao nhiêu tiền đi chăng nữa thì những đồng tiền đấy cũng sẽ chưa chắc giúp Lào vượt qua được khủng hoảng kinh tế hiện nay.

Một điều nữa cần phải xem xét kỹ hơn, đó là chính Trung Quốc mới là chủ nợ của Lào. Những năm gần đây, Trung Quốc đã gia tăng ảnh hưởng tại Lào với Sáng kiến Một Vành Đai Một Con Đường, thì việc sớm hay muộn Trung Quốc có thể khiến Lào phụ thuộc nhiều hơn về kinh tế.

Việt Nam có thể trợ giúp Lào về mặt kinh tế nhưng sự trợ giúp đó có thể giúp Lào tiếp tục trở thành đồng minh thân cận của Việt Nam hay không, thì việc đó còn chưa rõ, vì phụ thuộc rất nhiều vào việc Trung Quốc có sẵn lòng hỗ trợ Lào hay không. Nếu Trung Quốc hỗ trợ Lào, chắc chắn là Việt Nam sẽ không có khả năng để cạnh tranh với Trung Quốc ở Lào về mặt kinh tế.

Việt Nam có sẵn sàng cạnh tranh ảnh hưởng đến cùng với Trung Quốc ở Lào hay không?  

Theo ông Vũ Xuân Khang, thực ra Việt Nam không có lựa chọn nào khác. Nguyên nhân thứ nhất, đó là địa-chính trị Việt Nam không cho phép Lào hay Cam-pu-chia thuộc về Trung Quốc.

Có thể thấy là ở Việt Nam, phần miền Trung rất hẹp và Lào đã nằm sát biên giới với miền trung của Việt Nam. Chỉ cần Lào thuộc về một nước nào khác, đặc biệt là Trung Quốc, nếu có chiến tranh xảy ra thì Việt Nam hoàn toàn có thể bị tấn công từ mạn sườn và có thể bị chia đôi đất nước. Chính vì thế, dù không có chút khả năng nào để cạnh tranh với Trung Quốc về kinh tế, nhưng Việt Nam không cho phép là Lào có thể ngả theo phía Trung Quốc. Do đó, mặc dù biết là về lâu về dài, ảnh hưởng của Việt Nam tại Lào có thể sẽ suy yếu, nhưng Việt Nam bắt buộc vẫn sẽ phải cạnh tranh với Trung Quốc. Đặc biệt trong 2 năm gần đây, Việt Nam đã tặng Lào một nhà Quốc Hội rất mới, hơn 100 triệu đô la Mỹ và đã giúp Lào xây dựng một số tuyến đường để nối từ Lào đến cảng Vũng Áng hay nối từ Vientiane với thủ đô Hà Nội.

Nhưng những sự trợ giúp về kinh tế này cũng chỉ thể hiện rằng, Hà Nội vẫn mong muốn Lào tiếp tục là một đồng minh thân cận của Việt Nam. Nhưng về lâu về dài, có thể thấy sự trợ giúp này hoàn toàn không thể nào cạnh tranh được với ảnh hưởng kinh tế đang lên của Trung Quốc tại Lào.

Về mối quan hệ hợp tác đặc biệt về mặt quốc phòng giữa Việt Nam và Lào  

Nhà nghiên cứu Vũ Xuân Khang cho biết, chính quan hệ thân mật về quốc phòng từ trước năm 1975 đã tạo tiền đề để hai nước ký Hiệp định Hữu nghị và Hợp tác năm 1977, qua đó Việt Nam có thể giúp Lào trở thành một đồng minh thân cận và trực tiếp bảo vệ Lào khỏi những cuộc tấn công của Trung Quốc.

Cần lưu ý rằng vào năm 1979, khi Trung Quốc tấn công biên giới của Việt Nam vào tháng 2, thì Trung Quốc cũng đã tấn công biên giới của Lào. Mặc dù Việt Nam gặp rất nhiều khó khăn khi vừa phải tấn công Khmer Đỏ ở Cam-pu-chia, vừa phải phòng thủ Trung Quốc ở biên giới phía bắc, Việt Nam vẫn sẵn lòng gửi hơn 40.000 quân bảo vệ Lào khỏi sự đe dọa từ các phần tử chống Cộng sản ở trong nước và Trung Quốc.

Và cần phải nói rõ hơn là so với Biển Đông thì Lào quan trọng hơn những đảo ở Hoàng Sa và Trường Sa, tại vì, mặc dù Hoàng Sa và Trường Sa có thể quan trọng với Việt Nam, nhưng hai quần đảo này hoàn toàn không có ảnh hưởng đối với sự tồn vong của đất nước. Trái với Lào, đất nước này hoàn toàn có thể quyết định đến vận mệnh tồn tại của Việt Nam trong tương lai. Do đó có thể thấy, Việt Nam sẵn sàng ưu tiên Lào là một đồng minh quân sự và sẵn sàng ủng hộ Lào bằng tất cả những gì ở Việt Nam có thể ủng hộ.

Chuyên gia ghép thận: ĐCSTQ giết người lấy nội tạng

Trithucvn – Gần đây, trang web “The Conversation” đã công bố một bài viết chung có tựa đề “Giết tù nhân để lấy nội tạng: Cưỡng bức thu hoạch nội tạng ở Trung Quốc”, của ông Ali Iqbal – chuyên gia ghép thận tại Đại học McMaster ở Canada, ông Aliya Khan – giáo sư lâm sàng tại Trường Khoa học Y tế, và bà Susie Hughes ­- Giám đốc điều hành của “Liên minh quốc tế về chấm dứt nạn lạm dụng ghép tạng ở Trung Quốc” (ETAC) 

Cấy ghép nội tạng là một phương pháp điều trị y tế nhằm cứu sống bệnh nhân. Tuy nhiên, nguồn tạng hiến tặng bị hạn chế cộng với nhu cầu cấy ghép khổng lồ, đã thúc đẩy nạn buôn bán nội tạng trên toàn cầu. Ngành này sẽ sử dụng người nghèo, thiệt thòi và bị ngược đãi trong xã hội làm nguồn nội tạng cho những “khách du lịch cấy ghép” giàu có.

Các tác giả cho rằng, trong khi cách làm này tồn tại ở nhiều quốc gia, thì tình hình ở Trung Quốc đặc biệt đáng lo ngại. Trung Quốc là quốc gia duy nhất trên thế giới bán nội tạng ở quy mô công nghiệp, cách làm của nước này là hành quyết các tù nhân lương tâm để lấy nội tạng. Hành vi này được gọi là thu hoạch nội tạng cưỡng bức.

Bài viết nói rằng để hiểu về việc mổ cướp nội tạng, mọi người có thể xem xét một tình huống giả định: Một bệnh nhân Canada mắc bệnh tim giai đoạn cuối cần được ghép tim mới có thể sống sót. Các bác sĩ ở Canada nói với bệnh nhân này rằng ông ấy phải đăng ký và chờ đợi, cho đến khi một người hiến tạng phù hợp qua đời trong điều kiện thích hợp. Quá trình này có thể mất vài tuần, vài tháng hoặc thậm chí nhiều năm. Nhưng sau đó, bệnh nhân này đã tìm thấy một chương trình y tế cấy ghép ở Trung Quốc, nơi ông có thể đặt lịch hẹn cấy ghép tim từ một người hiến tặng phù hợp chỉ vài tuần trước khi phẫu thuật.

Tình huống này đặt ra một số câu hỏi quan trọng. Các ca ghép tim chỉ có thể đến từ những người hiến tặng đã qua đời. Vậy làm thế nào các bệnh viện có thể ghép nối bệnh nhân với những người hiến tặng sắp chết trước đó vài tuần? Làm thế nào để các bệnh viện tìm được người hiến tặng? Làm thế nào để họ biết được khi nào người hiến tặng sẽ chết? Những người hiến tạng có đồng ý cho nội tạng của họ không?

Bài viết cho biết, câu trả lời cho những câu hỏi này rất đáng lo ngại. Chính quyền Trung Quốc sử dụng các tù nhân lương tâm bị cầm tù làm ngân hàng hiến tạng, để cung cấp cho bệnh nhân những ca cấy ghép phù hợp. Những tù nhân hoặc “người hiến tạng” này bị hành quyết và nội tạng của họ bị thu hoạch trái với ý muốn của họ, để sử dụng cho ngành công nghiệp cấy ghép “năng suất cao” và sinh lợi.

Với tư cách là chuyên gia ghép thận và chuyên gia y tế, các tác giả tin rằng, mục tiêu của họ là thu hút sự chú ý của đồng nghiệp, các tổ chức, bệnh nhân và công chúng về nạn buôn bán nội tạng, đặc biệt là mổ sống cướp nội tạng.

Họ làm việc với “Hiệp hội các bác sĩ chống mổ cướp nội tạng” (DAFOH) và “Liên minh quốc tế về chấm dứt nạn lạm dụng ghép tạng ở Trung Quốc” (ETAC). Những tổ chức này đã thực hiện một khối lượng công việc khổng lồ trong lĩnh vực này hơn một thập niên qua.

Trung Quốc hiện là quốc gia lớn thứ 2 trên thế giới về số ca ghép tạng. Số lượng các ca cấy ghép ở Trung Quốc tăng nhanh chóng vào đầu những năm 2000, mà không có sự gia tăng tương ứng về số lượng người hiến tạng tự nguyện. Điều này khiến nhiều người nghi ngờ về nguồn cấp tạng.

Trong thời kỳ cấy ghép nội tạng phát triển nhanh chóng, các học viên Pháp Luân Công, những người tu luyện một môn khí công của Phật gia, đã bị chính quyền TQ bắt giữ, bức hại và tàn sát với số lượng lớn.

Tương tự như vậy, vào năm 2017, ĐCSTQ cũng bắt đầu giam giữ hàng loạt, giám sát, triệt sản và cưỡng bức lao động người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương.

Mới đây, ngày 29/6, nghị sĩ của Nghị viện Châu Âu và các chuyên gia cấp cao đã tham dự hội thảo tại thủ đô Brussels, Bỉ, lên án việc ĐCSTQ mổ cướp nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công còn sống.

Ông Carlos Iglesias, trưởng nhóm pháp lý châu Âu của tổ chức phi chính phủ “Tuyên bố chung về chống và ngăn chặn mổ cướp nội tạng sống” (UDCPFOH) khẳng định: Thu hoạch nội tạng là “tội ác diệt chủng thực sự”.

Có thể bạn quan tâm: