Hải Phòng nói gì về việc bà cụ 75 tuổi chết sau vụ cưỡng chế thu hồi đất?

Tuổi Trẻ – Ngày 7/7, UBND TP, Hải Phòng thông tin về việc bà Lê Thị Minh (75 tuổi) chết sau một tuần được cơ quan chức năng huyện Thủy Nguyên đưa ra khỏi nơi cưỡng chế thu hồi đất tại thôn Bến Bính, xã Tân Dương nhằm làm hạ tầng Bắc Sông Cấm.

Trước đó vào ngày 1/7, Ban cưỡng chế thu hồi đất huyện Thủy Nguyên tổ chức cưỡng chế thu hồi đất đối với một số hộ dân tại xã Tân Dương, huyện Thủy Nguyên, TP. Hải Phòng để phục vụ việc thi công hạ tầng Bắc Sông Cấm.

Trong quá trình thực hiện, những người không có nhiệm vụ được lực lượng thực thi mời ra khỏi khu vực cưỡng chế thu hồi đất, trong đó có bà Lê Thị Minh được cho là ở cùng khu đất với bà Lưu Thị Tỵ (thông gia với bà Minh).

Theo UBND huyện Thủy Nguyên, do bà Minh sức khỏe yếu, không có khả năng tự di chuyển nên ban cưỡng chế đã đề nghị người thân đưa bà Minh về nơi tạm lánh do UBND huyện Thủy Nguyên bố trí nhưng không được thực hiện.

Sau đó, Ban cưỡng chế huyện Thủy Nguyên đã bố trí nhân viên y tế đưa bà Minh về chăm sóc và theo dõi tại Bệnh viện Đa khoa huyện Thủy Nguyên từ ngày 1/7 đến chiều 6/7.

Trong quá trình chăm sóc, theo dõi, các bác sĩ thông báo sức khỏe của bà Minh chuyển biến xấu. Đến đêm 6/7, huyện Thủy Nguyên chỉ đạo lực lượng y tế huyện chuyển bà Minh lên Bệnh viện Hữu nghị Việt Tiệp để điều trị nhưng bà cụ không qua khỏi.

Tuy nhiên ở một diễn biến khác, theo ông Lê Văn Hùng, 55 tuổi, con trai bà Minh, buồn bã nói với báo Lao Động hôm 7/7 tại bệnh viện rằng, do đau buồn vì nhà bị cưỡng chế phải vào bệnh viện nên bà Minh luôn buồn bực, bất an.

“Đến chiều 6 Tháng Bảy, có người gọi điện nói mẹ tôi có dấu hiệu đau tim, tôi đã đến bệnh viện Đa Khoa Thủy Nguyên, yêu cầu lực lượng chức năng chuyển mẹ tôi sang bệnh viện Việt Tiệp để cấp cứu, nhưng rất lâu không ai có mặt. Tôi không dám tự ý đưa mẹ đi, vì lúc đó chính quyền vẫn đang là đơn vị quản lý, cưỡng chế đưa mẹ tôi từ nhà đến đó. Đến khi được đưa sang bệnh viện Việt Tiệp, thì mẹ tôi đã quá nguy kịch và bà đã ra đi vào buổi tối cùng ngày. Nếu mẹ tôi vẫn ở nhà và được chúng tôi chăm sóc bình thường, thì đã không mất đau đớn như thế này,” ông Hùng bất bình nói.

Lương thấp như công nhân, bác sỹ nghỉ việc hàng loạt?

Chế độ lương bổng quá thấp cùng với áp lực công việc nặng nề đã dẫn đến tình trạng hàng ngàn nhân viên y tế trong khu vực công của Việt Nam nghỉ việc trong thời gian gần đây.

Tình trạng này đã diễn ra từ lúc cao điểm dịch COVID-19 từ giữa năm 2021 cho đến 6 tháng đầu năm 2022. Theo con số thống kê mà Thứ trưởng Y tế Đỗ Xuân Tuyên đưa ra tại phiên họp nội các hôm 4/7 được báo chí Việt Nam dẫn lại thì trong giai đoạn nói trên đã có gần 9.400 nhân viên y tế nghỉ việc.

Chỉ riêng 6 tháng đầu năm 2022, con số nghỉ việc này đã là trên 4 ngàn người, tờ Sức khỏe Đời sống dẫn lời ông Tuyên cho biết. Tình trạng này diễn ra trên phạm vi cả nước nhưng tập trung nhiều ở các thành phố lớn như Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng và một số tỉnh thành phía nam như Đồng Nai, Bình Dương, An Giang.

Ông Tuyên được dẫn lời chỉ ra các nguyên nhân chính là ‘thu nhập thấp, không bảo  đảm cuộc sống’; ‘khu vực tư cạnh tranh nhân lực mạnh mẽ, nhất là các bác sỹ có trình độ cao’; ‘áp lực công việc nặng nề, nhất là từ khi dịch COVID-19 bùng phát’; ‘môi trường làm việc nguy hiểm, nguy cơ mắc bệnh cao’ và ‘ảnh hưởng tâm lý từ việc phanh phui các vi phạm trong mua sắm, thiết bị y tế thời gian qua’…

Theo phó giám đốc Sở Y tế Hà Nội Nguyễn Đình Hưng, các nhân viên y tế nghỉ việc đa số có trình độ, tay nghề cao, đang làm việc ở các bệnh viện lớn ở Hà Nội và ‘chuyển sang khu vực bệnh viện tư’.

Một bác sỹ hiện đang làm việc ở Bệnh viện Nhi đồng 1, bệnh viện nhi khoa tuyến đầu nằm trong số lớn nhất thành phố Hồ Chí Minh và cả miền Nam, nói với VOA rằng ‘rất nhiều bạn bè, đồng nghiệp của tôi đã nghỉ việc’.

“Lý do chính là do lương bổng, trách nhiệm,” vị bác sỹ T. này nói với điều kiện giấu tên do tính chất nhạy cảm của vấn đề.

Theo cách tính của Việt Nam thì một bác sỹ mới ra trường sẽ được tính lương theo hệ số 2,34, nhân lên với mức lương cơ bản do Nhà nước quy định là 1,49 triệu thì tính ra chưa được tới 3,5 triệu đồng một tháng. Nếu cộng thêm các khoản phụ cấp khác thì ở vào mức 5-6 triệu một tháng.

“Học y phải mất đến 6 năm cộng với 18 tháng đi học để lấy chứng chỉ hành nghề nữa trong khi học phí trường y bây giờ mỗi năm phải đóng đến 70-80 triệu đồng,” bác sỹ T. chỉ ra.

“Lương của công nhân không đi học có thể bằng lương của một bác sỹ mới ra trường,” ông chua chát nói.

Trong khi đó, bên khu vực tư họ trả mức lương cao gấp 3-4 lần khu vực công, ông nói thêm, cộng với số bệnh viện tư mở ra quá nhiều khiến nhiều bác sỹ có cơ hội nhảy việc.

Theo lời ông thì gần đây Nhà nước có tăng lương cho các nhân viên y tế lên 10-20% so với trước đây nhưng ‘không thấm vào đâu’.

Với mức thu nhập như vậy thì nếu cả hai vợ chồng cùng làm trong khu vực công thì chỉ đủ sống tằn tiện ở các thành phố lớn và ‘cho con cái đi học trường công bình thường chứ không thể gửi con vào trường quốc tế như người ta’, ông nói thêm.

Không chỉ có lương bổng mà về điều kiện làm việc, trang thiết ở các bệnh viện tư ‘cũng tốt hơn nhiều bệnh viện công’, cũng theo lời vị bác sỹ ẩn danh này.

“Bệnh viện tư họ tự mua mọi thứ, trong khi bệnh viện công muốn mua sắm cái gì phải thông qua Sở Y tế, có khi phải mất vài năm mới được duyệt mà lại mua thứ không được như họ mong muốn”, ông cho biết.

Tuy nhiên, sở dĩ vẫn còn nhiều bác sỹ ở khu vực công không nhảy qua khu vực tư là vì ‘làm việc ở những bệnh viện lớn, tuyến trên có nhiều cơ hội kiếm thêm thu nhập’.

“Chẳng hạn như tôi, tôi làm việc ở Bệnh viện Nhi đồng có cơ hội làm ngoài giờ rất nhiều cho các bệnh viện khác để tăng thu nhập,” ông bộc bạch, nhưng chỉ ra điều này không xảy ra đối với các bác sỹ làm việc ở các bệnh viện tuyến dưới hay ở các trạm y tế cơ sở.

“Họ đành phải đánh đổi giữa khu vực công và khu vực tư thôi,” ông nói.

Ngoài ra, do các bệnh viện tư ‘chỉ làm những bệnh thông thường, những bệnh tổng quát’, còn bệnh nặng ‘chuyển về các bệnh viện công ở tuyến trên hết’ nên ‘môi trường bệnh viện công thích hợp cho các bác sỹ có đam mê với nghề, muốn phát triển trình độ, khả năng’, cũng theo lời bác sỹ T.

Về áp lực dịch bệnh trong hai năm qua, vị bác sỹ này nhận định ‘cũng bình thường’ và ‘rất ít người nghỉ việc vì áp lực’. “Dịch thì lúc nào chẳng có, không có COVID thì có dịch sốt xuất huyết, tay chân miệng…,” ông nói.

Tuy nhiên, các bác sỹ ở khu vực công phải đối mặt với áp lực các ca bệnh nặng, điều mà ở khu vực tư không có, trong khi đó, nhân viên y tế khu vực tư có áp lực phải nâng cao thái độ phục vụ đối với bệnh nhân.

Vị bác sỹ này cho rằng việc dịch chuyển các nhân viên y tế từ khu vực công sang khu vực tư không phải là điều tốt vì ‘đa số người bình thường, dân nghèo, dân đóng bảo hiểm y tế họ đều phải đi khám chữa bệnh ở bệnh viện công, còn người có tiền mới ra bệnh viện tư’.

Giải cứu 250 người mắc bẫy “việc nhẹ, lương cao” tại Campuchia

Dân Việt – Trong báo cáo mới đây của Bộ Công an, 6 tháng đầu năm 2022, lực lượng chức năng Việt Nam đã phối hợp với lực lượng chức năng Campuchia giải cứu hơn 250 trường hợp bị lừa sang lao động trái phép tại Campuchia. Hiện nay, tình hình công dân Việt Nam xuất cảnh trái phép sang Campuchia làm việc tại các cơ sở đánh bạc trực tuyến, bị cưỡng bức lao động, cưỡng đoạt tài sản vẫn diễn biến phức tạp.

Bộ Công an cảnh báo, tình trạng người dân bị lừa sang Campuchia lao động với lời dụ dỗ “việc nhẹ, lương cao” nhưng thực chất là bị cưỡng bức lao động, cưỡng đoạt tài sản, nguy hiểm đến tính mạng. Theo cảnh báo, các nạn nhân bị lừa sang Campuchia làm việc chủ yếu trong độ tuổi 18-35 tuổi, thông qua tìm kiếm việc làm trên mạng xã hội (Zalo, Facebook…) hoặc từ bạn bè, người quen rủ rê, giới thiệu sang Campuchia làm việc. 

Sau khi qua Campuchia, nạn nhân bị đưa vào làm việc tại các tổ chức hoạt động lừa đảo như: Đánh bạc trực tuyến, kinh doanh tiền ảo… trên không gian mạng; bị cưỡng ép lao động từ 12-16 tiếng/ngày, không cho ra khỏi cơ sở, bị bán sang các chủ sử dụng lao động khác hoặc bắt gọi điện về cho gia đình, người thân tại Việt Nam để nộp tiền chuộc mới cho về nước với số tiền 3.000-30.000 USD.

Nhiều trường hợp bỏ trốn khi chưa có tiền chuộc đã bị các đối tượng sử dụng lao động đánh đập, ngược đãi, bán sang cơ sở khác nhau. Các cơ sở cưỡng bức lao động, cưỡng đoạt tài sản của công dân Việt Nam tập trung chủ yếu tại Campuchia ở các khu vực: BaVet – tỉnh Svayrieng; Banteay Meanchey – tỉnh Poipet; thành phố Sihanoukville – tỉnh Preah Sihanouk, Chrey Thom – tỉnh Kandal và tại thành phố Phnompenh.

Cục Cảnh sát hình sự Bộ Công an đề nghị người dân cảnh giác trước các lời mời, kêu gọi qua Campuchia làm việc nhẹ, lương cao, không mất chi phí đi lại…của các đối tượng trên mạng xã hội. 

Đề nghị mở đường bay thẳng Thái Lan – Phú Quốc

Thanh Niên – Ngày 7/7, tại TP. Phú Quốc, UBND tỉnh Kiên Giang phối hợp Đại sứ quán VN tại Thái Lan tổ chức Diễn đàn kết nối doanh nghiệp (DN) Thái Lan – Kiên Giang.

Tham dự diễn đàn có hơn 40 DN đại diện cho gần 500 doanh nhân kiều bào Thái Lan và 40 DN tại Kiên Giang.

Đại diện cho các DN kiều bào tại Thái Lan, ông Hồ Văn Lâm, Chủ tịch Hiệp hội Doanh nhân Thái Lan – VN, đề nghị tỉnh Kiên Giang phối hợp cơ quan chức năng mở đường bay thẳng từ Thái Lan đến Phú Quốc để thu hút các nhà đầu tư và khách du lịch.

Theo ông Phan Chí Thành, Đại sứ đặc mệnh toàn quyền VN tại Thái Lan, để diễn đàn thu được kết quả thiết thực, đáp ứng kỳ vọng của hai bên, tỉnh Kiên Giang cần phối hợp chặt chẽ với Đại sứ quán VN tại Thái Lan trong xúc tiến đầu tư, thương mại, du lịch với Thái Lan nói chung và DN kiều bào nói riêng; xem xét sớm tổ chức đoàn của tỉnh sang Thái Lan để xúc tiến đầu tư, thương mại, du lịch.

Sau khi trao đổi, tìm hiểu về tiềm năng, nhu cầu và khả năng hợp tác đầu tư tại Phú Quốc và Kiên Giang, các DN hai bên đã ký nhiều bản ghi nhớ thỏa thuận hợp tác trong thời gian tới.

Có thể bạn quan tâm: