Hôm nay (18/1), Toà án nhân dân TP.HCM mở phiên tòa xét xử bị cáo Nguyễn Cao Hoành Sơn (sinh năm 1986) về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Tuy nhiên, trong quá trình xét hỏi có một số vấn đề phát sinh nên HĐXX đã quyết định hoãn để xác định lại tư cách tham gia tố tụng đối với một số cá nhân – thông tin trên báo Dân Trí.

Theo nội dung bản án, Nguyễn Cao Hoành Sơn không làm việc ở Trung tâm an ninh hàng không sân bay Tân Sơn Nhất (TPHCM), không có mối quan hệ quen biết hay có khả năng xin việc ở sân bay. 

Tuy nhiên, Sơn đã nói dối với nhiều người rằng mình đang làm việc tại Trung tâm an ninh hàng không sân bay Tân Sơn Nhất, và hứa hẹn có thể “chạy” suất vào trung tâm với điều kiện người xin việc chịu chi một khoản chi phí nhất định.

Bằng phương thức trên, Sơn đã gài bẫy lừa đảo chiếm đoạt hơn 1,1 tỷ đồng chi phí xin việc từ các nạn nhân. 

Nhằm che giấu hành vi gian dối, đối tượng còn đăng ký cho các nạn nhân tham gia học lớp chứng chỉ về nghiệp vụ an ninh hàng không tại Học viện Hàng không Việt Nam. Việc này giúp y tiếp tục tạo niềm tin, kéo dài thời gian.

Sau khi nhận tiền, Sơn không liên hệ bất cứ ai, không tiến hành xin việc như cam kết ban đầu. Thay vào đó, nhân viên an ninh sân bay “rởm” ôm tiền trốn biệt tăm. Sau khi nạn nhân phát hiện rồi tố cáo, công an vào cuộc làm sáng tỏ sự việc.

Liên quan đến lừa đảo xin việc, mới đây một nữ đại gia ở Hà Nội đã chi tận 17 tỷ đồng, tặng xe Camry cho người “chạy chức”, để rồi bị lừa gần 28 tỷ đồng.

Theo cáo trạng đăng tải trên Dân Việt, bà P.T.P.H. (SN 1968, trú tại quận Nam Từ Liêm, TP Hà Nội) nói với Lê Văn Hồng (SN 1976, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu sách và học liệu giáo dục) việc bà bị áp lực, muốn chuyển lên công tác tại cơ quan trung ương. Hồng liền giới thiệu bà H. với Cù Đăng Thành (SN 1989, nguyên cán bộ Trung tâm nghiên cứu ứng dụng khoa học Trường Đại học Phòng cháy chữa cháy) để nhờ xin việc và qua đây, Thành sẽ trả cho Hồng 2 tỷ đồng.

Tháng 7/2016, các bị can đến gặp bà H. tại nhà riêng, Thành nhận mình là bạn học của ông H., là Phó vụ trưởng thuộc Tổng Cục thuế, nên có thể nhờ ông H. xin cho bà H. làm phó Vụ trưởng Vụ hợp tác quốc tế thuộc Văn phòng Chính phủ với giá 800.000 USD. Các bị can yêu cầu bà H. phải chuyển trước 10 tỷ đồng và mua 1 xe Camry làm quà tặng ông H..

Sau đó, bà H. đã chuyển 10 tỷ đồng cho Thành và Thành chia cho Hồng 1 tỷ đồng. Bà H. cũng mua 1 xe Camry trị giá hơn 1,6 tỷ đồng cho Thành, sau đó kẻ này nhờ một người khác đứng tên và sử dụng riêng.

Tháng 11/2016, Thành lại yêu cầu và được bà H. mua cho 1 ôtô Prado trị giá hơn 2,2 tỷ đồng làm phương tiện đưa đón ông H.. Tuy nhiên, Thành đã lại bán xe cho người khác, không dùng vào mục đích xin việc.

Thành cũng yêu cầu bà H. chuyển thêm cho mình 5 tỷ đồng cùng một bộ hồ sơ để xin việc. Thành sau đó gian dối việc đã chuyển hồ sơ của bà cho ông H. và được ông H. khen hồ sơ “đẹp”, đủ điều kiện làm phó Vụ trưởng Vụ hợp tác quốc tế.

Bà H. sau đó chuyển thêm cho Thành hơn 11 tỷ đồng trong giai đoạn 2017-2018. Sau đó, biết Thành không thể “chạy chức” được nên bà H. đòi lại tiền. Tiếp đó, Thành nhờ người quen đưa bà H. đến nhà một lãnh đạo cấp cao để đặt vấn đề xin việc nhưng vị lãnh đạo này từ chối.

Tổng cộng bà H. đã đưa hơn 27,7 tỷ đồng cho Thành và Hồng để xin việc và bị 2 người chiếm đoạt, hiện mới trả lại hơn 3 tỷ đồng. Quá trình giải quyết vụ án, công an đã trả lại cho bà H. chiếc xe Camry.