“Trong bài phát biểu đầu tiên về nhiệm kỳ tổng thống của mình đêm qua, Biden giống như chú gà trống đã nhận vơ công rằng mình gọi bình minh lên vậy”, tác giả Dick Morris đã đưa ra lời bình luận thẳng thắn trên Western Journal.

Sau đây là những ý chính trong bài bình luận của ông:

Được thừa hưởng từ Donald Trump – điều mà ông không thể tự nói ra – ông đã hân hoan tuyên bố rằng 100 triệu mũi vắc-xin sẽ được tiêm vào ngày thứ 60 tại vị của mình.

Nhưng loại vắc-xin mà ông đang nói tới là vắc-xin [phát triển] từ thời ông Trump. Chiến dịch Warp Speed ​​(dưới thời ông Trump) đã huy động các nhà khoa học và công ty dược phẩm trên thế giới phát triển loại thuốc này trong một thời gian ngắn không thể tin được. Ông Trump đã đầu tư cho việc phát triển vắc-xin.

Bây giờ Biden lại có thể tự tin mà nói, “Khi tôi nhậm chức cách đây 50 ngày, chỉ có 8% người Mỹ sau nhiều tháng [đại dịch], chỉ 8% những người trên 65 tuổi được tiêm mũi vắc-xin đầu tiên. Ngày nay, con số đó là 65%”.

Sau nhiều tháng ư? FDA đã phê duyệt vắc-xin đầu tiên (của Pfizer) vào ngày 11/12, 40 ngày trước khi kết thúc nhiệm kỳ của Tổng thống Trump. Không phải nhiều tháng. Chỉ trong 6 tuần ngắn ngủi đó, nhóm của ông Trump đã cung cấp 31 triệu liều vắc-xin.

Trên thực tế, vào ngày 20/1, ngày ông Trump rời nhiệm sở, chính quyền của ông đã quản lý 1,5 triệu liều tiêm, mức mà Biden không đạt được cho đến nhiều tháng sau đó.

Trong bài phát biểu của mình, Biden đã rơi nước mắt vì “một thế hệ trẻ em có thể bị lùi lại một năm hoặc hơn vì chúng không được đến trường, không được đi học”.

Đó là lỗi của ai? Bất chấp việc CDC cầu xin các giáo viên quay trở lại làm việc và cầu xin họ rằng có rất ít rủi ro, các đồng minh của Biden, các công đoàn giáo viên, vẫn yêu cầu cho đến ngày nay rằng các trường học phải đóng cửa.

Và Biden đã thể hiện sự đồng cảm với những người mà ông ấy nói là, “Bạn bị mất việc, bị đóng cửa công việc kinh doanh, đối mặt với việc bị đuổi ra khỏi nhà, vô gia cư, đói khát, mất kiểm soát và có thể tệ nhất là mất hy vọng”.

Nhưng, một lần nữa, đây là sự tàn phá không phải của dịch bệnh mà là của các thống đốc tiểu bang màu xanh (đại diện cho Đảng Dân chủ), những người đã ra lệnh đóng cửa các doanh nghiệp. Bây giờ chúng ta biết điều đó vô ích như thế nào.

So sánh tiểu bang New York bị đóng cửa với tiểu bang Florida rộng mở nói chung, Florida có tỷ lệ người chết do dịch bệnh là 149 người trên 100.000 người trong khi New York là 250 người.

Biden đã nhấn mạnh các lời kêu gọi đoàn kết dân tộc của mình bằng các cuộc tấn công đảng phái. Ông cho biết sự xuất hiện của vi-rút tại Hoa Kỳ đã gặp phải “sự phủ nhận trong nhiều ngày, vài tuần, rồi vài tháng. Điều đó dẫn đến nhiều cái chết hơn, nhiều ca nhiễm bệnh hơn, nhiều căng thẳng hơn và nhiều sự cô đơn hơn”.

Phủ nhận ư? Trí nhớ của Biden chắc hẳn đang khiến ông ấy thất vọng một lần nữa. Vài ngày sau ca chết do vi-rút đầu tiên trên đất Hoa Kỳ, Tổng thống Trump đã mạnh dạn hành động, cấm các chuyến bay từ Trung Quốc giữa một điệp khúc chỉ trích của Đảng Dân chủ.

Cũng thật khó tin rằng, vào ngày ông Biden ký đạo luật chi 1,9 nghìn tỷ đô la tiền kích thích tài trợ cho một danh sách mong muốn dài của phe cấp tiến, từ khởi đầu với thu nhập đảm bảo hàng năm đến quỹ cho nghệ thuật và nhân văn, ông ấy chỉ nhắc tới đạo luật vỏn vẹn 60 giây trong bài thuyết trình dài 23 phút. Tại sao? Như thể là vì người Mỹ trong khi chào đón những tấm séc trị giá 1.400 đô la của họ, phải xem việc chi tiêu có khả năng gây hại cho nền tài chính của quốc gia hay không vậy.

Trong bài phát biểu của Biden, tôi thấy rằng ông thực sự là một vị vua hơn là một tổng thống.

Giống như Nữ hoàng Anh, ông ấy trị vì thay vì dẫn dắt, đưa ra một chương trình được đặt ra cho ông ấy và do các bộ trưởng của ông ấy viết ra. Ông ta không phải là tổng tư lệnh mà như tổng trưởng bù nhìn.