Trong phần 1 của bài viết này, tác giả đã trình bày 3 kịch bản có thể xảy ra khi Trung Quốc thu thập DNA người Mỹ từ góc nhìn của chuyên gia. Kịch bản thứ nhất là Trung Quốc có thể nhắm mục tiêu vi mô vào các cá nhân Mỹ và đưa ra các giải pháp chăm sóc sức khỏe phòng ngừa tùy chỉnh dựa trên DNA của họ. Kịch bản tiếp theo có thể là tấn công các cá nhân có tầm ảnh hưởng ở Mỹ và phát triển vũ khí sinh học.

Xem thêm: Đằng sau việc Trung Quốc thu thập DNA người Mỹ là gì? (P.1)

Ngoài ra, còn một lý do khác mà tác giả cho rằng đây có thể là động lực mạnh mẽ và thực tế nhất để ĐCS Trung Quốc tích lũy DNA trong và ngoài nước.

Thu hoạch nội tạng

Lý do này độc ác đến mức khó tin, nhưng tội ác này đã xảy ra hơn hai thập kỷ và vẫn đang tiếp diễn: Đó là cưỡng bức mổ cướp nội tạng.

Trung Quốc bắt đầu xây dựng cơ sở dữ liệu DNA của mình vào năm 1999 thông qua hệ thống an ninh công cộng, khi Ủy ban Thống kê Quốc gia phê duyệt dự án “Cơ sở dữ liệu DNA tội phạm” do Viện Pháp y & Khoa học thuộc Bộ Tư pháp Trung Quốc chủ trì. Thời điểm này trùng với thời điểm ĐCSTQ bắt đầu cuộc bức hại quy mô lớn đối với các học viên Pháp Luân Công và ĐCSTQ bắt đầu cưỡng bức mổ cướp nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công bị bỏ tù cũng như các tù nhân lương tâm khác trên toàn quốc.

Kể từ đó, Trung Quốc đã mở rộng quy mô cơ sở dữ liệu DNA của mình với tốc độ đáng kinh ngạc. Nếu như năm 2003, ngành công an có dưới 100.000 hồ sơ DNA thì vào khoảng năm 2017, Trung Quốc đã phát động một chiến dịch lớn nhằm thu thập DNA trên toàn quốc. Vào năm 2018, cơ sở dữ liệu về DNA của nước này đã tăng lên 70 triệu hồ sơ. Hãy so sánh với hệ thống cơ sở dữ liệu DNA của FBI CODIS. Hệ thống CODIS được thành lập trước hệ thống dữ liệu DNA của Trung Quốc một thập kỷ và tính đến tháng 9/2020, hệ thống này chỉ có khoảng 19 triệu hồ sơ.

Ngày nay, cơ sở dữ liệu DNA quốc gia không phải là hiếm trên thế giới, và thường được sử dụng cho các mục đích pháp lý và đạo đức. ĐCSTQ đã sử dụng internet, viễn thông và các công nghệ khác cho mục đích xấu và cơ sở dữ liệu DNA của nó cũng không ngoại trừ.

Trong “Báo cáo năm 2019 về Tự do Tôn giáo Quốc tế về Trung Quốc”, Văn phòng Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ dẫn lời Tổ chức Phi chính phủ Liên minh Quốc tế về Chấm dứt Lạm dụng Cấy ghép, kết luận rằng “cưỡng bức mổ cướp nội tạng đã được thực hiện trong nhiều năm trên khắp Trung Quốc với quy mô đáng kể và các học viên Pháp Luân Công đã là một — và có lẽ là — nguồn cung cấp nội tạng chính”.

Theo nhiều nguồn tin, các ca cấy ghép nội tạng ở Trung Quốc bắt đầu tăng vọt vào khoảng năm 2000. Ngày nay, Trung Quốc tiến hành hơn 10.000 ca ghép tạng mỗi năm, phần lớn là các cơ quan nội tạng quan trọng như gan và phổi. Nếu đi ghép tạng ở Trung Quốc, bệnh nhân sẽ chỉ phải chờ trung bình từ 2 đến 4 tuần để tìm được nội tạng phù hợp, trong khi ở các nước khác trên thế giới, thời gian chờ đợi trung bình lên tới khoảng 3 năm.

Hình ảnh minh họa từ video của Turkey Lotus.

Việc cơ sở dữ liệu DNA và ngành cấy ghép nội tạng của Trung Quốc đồng thời phát triển không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Kể từ khi cuộc đàn áp Pháp Luân Công bắt đầu vào năm 1999, hàng triệu học viên đã bị giam giữ trong các nhà tù, trại lao động và nhà tù. Khi bị giam giữ, các học viên Pháp Luân Công luôn bị ép làm xét nghiệm máu và nội tạng, trong khi các tù nhân khác thì không.

Hơn nữa, việc thu thập DNA không chỉ giới hạn ở các nhà tù và trại lao động. Đã có nhiều báo cáo về việc cảnh sát cưỡng bức thu thập DNA tại nhà của các học viên Pháp Luân Công.

Trong một báo cáo, ba nhân viên an ninh công cộng đã đột nhập vào nhà của bà Yang Guizhu, 64 tuổi, một nhân viên chính phủ đã nghỉ hưu, và yêu cầu lấy mẫu máu của bà để xét nghiệm ADN. Khi bị bà từ chối, ba người đàn ông đã dùng vũ lực giữ bà lại và lấy máu của bà.

Các dân tộc thiểu số như người Duy Ngô Nhĩ cũng là nạn nhân của nạn cưỡng bức mổ cướp nội tạng. Trong những năm gần đây, chính quyền Trung Quốc đã phát động một số chiến dịch nhằm thu thập DNA của người Duy Ngô Nhĩ cùng các dữ liệu sinh trắc học khác. Tân Hoa xã đưa tin, kể từ năm 2016, mọi người dân Tân Cương từ 12 đến 65 tuổi buộc phải giao nộp mẫu ADN, quét võng mạc và lấy dấu vân tay hàng năm dưới danh nghĩa “khám sức khỏe miễn phí”.

Kể từ cuối năm 2019, Trung Quốc đã thu thập DNA từ những cư dân thông thường. Cảnh sát có mặt tại các trường học, làng mạc và khu dân cư để thu thập mẫu DNA và các thông tin khác, và mọi người không có quyền từ chối.

Những hành động như vậy không thể được chấp nhận ở các quốc gia khác. Một số quốc gia đã cấm lưu trữ vĩnh viễn hồ sơ DNA để bảo vệ quyền riêng tư và quyền con người của công dân.

Mặc dù thế giới vẫn chưa biết tất cả những gì [Đảng Cộng sản] Trung Quốc đã làm hoặc đang lên kế hoạch làm với cơ sở dữ liệu DNA khổng lồ mà họ xây dựng trong hai thập kỷ qua, nhưng chắc chắn rằng một chế độ độc tài với tội ác chống lại loài người chồng chất không nên được tin tưởng.

Cho đến nay, không có hạn chế chính thức nào đối với việc bán các công ty công nghệ sinh học, công nghệ và thiết bị của Hoa Kỳ cho Trung Quốc, cũng như việc xét nghiệm DNA của Hoa Kỳ ở Trung Quốc, hay chuyển giao thông tin bộ gen của Hoa Kỳ cho Trung Quốc. Tác giả kết luận, đã đến lúc chính phủ Mỹ và các nhà lập pháp phải nhìn nhận sâu sắc hơn về vấn đề này trước khi nước Mỹ phải chịu thiệt hại.

Hết

Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả.

Xem thêm:

Từ Khóa: