Lần này chính quyền Trung Quốc tiếp tục dùng chiến thuật chuyển hướng chỉ trích một cách sống sượng.

Trương Quân (Zhang Jun), đại diện thường trực của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tại Liên Hợp Quốc, đã lôi kéo 25 quốc gia trong Liên Hợp Quốc cùng công kích Hoa Kỳ và các nước phương Tây khác vì đã vi phạm nhân quyền. Các nhà hoạt động dân quyền đã lên tiếng chỉ trích Liên Hợp Quốc trở thành “câu lạc bộ của những tên hề xấu”.

Ngày 5/10, trong cuộc tranh luận chung của Ủy ban Thứ ba của Đại hội đồng Liên Hợp Quốc, Trương Quân – đại diện thường trực của ĐCSTQ tại Liên Hợp Quốc, đã thay mặt ĐCSTQ cùng 25 quốc gia khác gồm: Nga, Triều Tiên, Iran, Belarus, Cuba, Syria, Venezuela… đứng lên phát biểu, chỉ trích các biện pháp cưỡng chế đơn phương của Hoa Kỳ và các nước phương Tây khác đã vi phạm nhân quyền của người dân để có được nguồn lực y tế trong thời gian đại dịch bùng phát.

Ông Hồ Giai (Hu Jia), nhà bất đồng chính kiến ​​ở Bắc Kinh nói với Đài Á châu Tự do rằng, sau khi dịch bệnh bùng phát, chính quyền ĐCSTQ rơi vào khủng hoảng với một loạt các rắc rối cả trong lẫn ngoài. Họ đã sử dụng các chiến thuật chủ động để chuyển hướng chỉ trích về các vấn đề nhân quyền của ĐCSTQ từ các nước khác. Họ cũng sử dụng những lời lẽ tương tự như vậy để “dối gạt” người dân trong nước, chuyển hướng các mâu thuẫn xã hội.

Ông Hồ Giai nói rằng để tránh trở thành tấm bia trút giận của công chúng, trong hoàn cảnh bị các nước phương Tây lên án, ĐCSTQ đã quay ngược lại tấn công, nghiễm nhiên biến bản thân nó thành “người duy trì chính nghĩa”. Mục đích chính của nó là muốn để cho người dân Trung Quốc xem. ĐCSTQ biết được cái lý luận “một lời nói dối sau một nghìn lần lặp lại sẽ trở thành sự thật” của Bộ trưởng Tuyên truyền Đức Quốc xã Joseph Goebbels. Joseph Goebbels đã mở hết công suất của những tuyên truyền dối trá, trong một thời gian ngắn đã củng cố vị trí lãnh đạo của đất nước độc tài.

Ông Hồ Giai chỉ trích rằng Liên Hợp Quốc đã trở thành nền tảng để ĐCSTQ thực hiện chính sách ngoại giao kim tiền và thao túng nhân quyền đối với các nước vẫn luôn mang tiếng xấu.

Ông nói rằng các nước liên danh đều là các nước lưu manh, bao gồm cả hai quốc gia lưu manh lớn là Trung Quốc và Nga. Trung Quốc lợi dụng chiêu trò ngoại giao kim tiền để lôi kéo các nước có vết đen về nhân quyền hình thành một nhóm băng đảng, hình thành nhóm thế lực xã hội đen mang tính quốc gia trong xã hội quốc tế, bao che lẫn nhau, chiếm quyền phát ngôn tại Liên Hợp Quốc, hủy hoại hoàn toàn giá trị cốt lõi và ý nghĩa tồn tại của Liên Hợp Quốc.

Lý Phương (Li Fang), nhà bình luận thời sự hiện đang sống ở Phần Lan, nói với Đài Á Châu Tự Do rằng, ĐCSTQ biết rằng Hoa Kỳ và các nước phương Tây khác nhất định sẽ truy cứu trách nhiệm, thậm chí chế tài đối với dịch bệnh, vậy nên mấy tên hề xấu đó đã lên tiếng chỉ trích trước, mục đích nhằm chuyển dời sự chú ý.

Ông Lý nói rằng ĐCSTQ lần này đã mở thêm một cuộc “phản công” khác tại Liên Hợp Quốc, trước tiên nó chính là muốn mua chuộc một vài quốc gia, làm một số chuẩn bị. Có thể ĐCSTQ đã đoán trước được rằng sau khi đại dịch ở các nước Âu – Mỹ kết thúc, nó có thể phải đối mặt với một lệnh trừng phạt quốc tế trên quy mô lớn hoặc bị cô lập về mặt ngoại giao.

Nhà bình luận chỉ ra rằng ĐCSTQ đã sử dụng các thủ đoạn lôi kéo để biện minh cho việc xây dựng các trại tập trung quy mô lớn ở Tân Cương. Điều này cũng giống hệt như các quốc gia trong tuyên bố chung lần này. Trung Quốc đã thành lập một “câu lạc bộ của những kẻ hề xấu” tại Liên Hợp Quốc, lợi dụng các kẽ hở trong cơ chế của Liên Hợp Quốc để thách thức các quốc gia dân chủ phương Tây. Ông Lý Phương kêu gọi Hoa Kỳ và những nước khác xây dựng lại Liên minh Dân chủ phương Tây.

Ông Lý nói rằng ĐCSTQ một lần nữa đã lôi kéo được 25 quốc gia này, và những quốc gia này trước giờ luôn là thùng phiếu của họ. Nga và Trung Quốc lợi dụng những sơ hở trong các quy định của Liên Hợp Quốc để thao túng một số quốc gia và bắt nạt các nước dân chủ. Chúng tôi hy vọng Hoa Kỳ sẽ thành lập một liên minh các nước dân chủ để phá vỡ tình trạng hiện tại của Liên hợp quốc vốn không hiệu quả và bị thao túng bởi các nước độc tài.