“Pence đã thắng trong cuộc tranh luận bầu cử tổng thống Hoa Kỳ”, nhà bình luận Trần Vy Vũ đã có bài đánh giá sắc sảo về cuộc tranh luận của hai ứng viên phó tổng thống Hoa Kỳ trong chương trình “Vy Vũ Nhìn Thế Giới” của Epoch Times sau đây.

Sau khi xem xong cuộc tranh luận của các ứng viên phó tổng thống trong cuộc tổng tuyển cử ở Mỹ, nhiều người nói rằng nó thật tuyệt vời, và đó là cuộc tranh luận thú vị nhất trong lịch sử nước Mỹ, ông Trần Vy Vũ nhận định.

Người dẫn chương trình của Fox News, bà Jan Morgan, đã đăng một bức ảnh rất thuyết phục trên Facebook của mình. Bức ảnh đăng cuộc đối thoại kinh điển giữa Harris và Pence, khi Harris nói: “Thưa Phó Tổng thống, tôi vẫn đang nói!”, ông Pence đáp lại bằng câu: “Nếu vậy thì bà nên nói sự thật!”. Đây là một màn trình diễn xuất sắc của họ trong đêm đó.

Bà Morgan cũng viết trên Facebook của mình rằng Tổng thống Pence đã duy trì phong thái của một quý ông hoàn hảo khi ông đóng đinh sự dối trá, thù hận và chủ nghĩa xã hội [của đảng Dân chủ] vào tường! Ông ấy điềm tĩnh, thẳng thắn, lịch sự, tỉ mỉ, chính xác và chắc chắn là sáng chói! Ông ấy đã giới thiệu một cách hoàn hảo những thành tựu của Tổng thống Trump với những dữ liệu đáng kinh ngạc!

Nhà bình luận rất tán đồng mô tả của bà Morgan, thể hiện rất chính xác về Phó Tổng thống Pence. Cuộc tranh luận đã để lại những ấn tượng vô cùng sâu sắc cho người xem.

Trước hết, cuộc tranh luận này thể hiện tinh thần Mỹ. Cuộc tranh luận tổng thống đầu tiên khiến nhiều người cảm thấy như đổ vỡ. Một cuộc loạn chiến, người thổi còi bất công và gian lận công nghệ cao [Biden đeo thiết bị liên lạc bí mật), khiến mọi người không thể thấy được tính ưu việt của hệ thống Mỹ. Đó chắc chắn không phải là cuộc tranh luận tổng thống mà mọi người mong đợi.

Nhưng cuộc tranh luận phó tổng thống này thể hiện đầy đủ các đặc điểm của Hoa Kỳ, dân chủ, tự do và văn minh. Người dẫn chương trình đã kiểm soát hiện trường một cách hợp lý. Cả hai bên tranh luận đều duy trì lý tính và lịch sự, mặc dù quan điểm của họ là ăn miếng trả miếng nhưng họ vẫn từ tốn. Đó chắc chắn là một cuộc tranh luận rất thú vị, có thần thái.

Thứ hai, quan điểm, đặc điểm cá nhân và chiến lược của cả hai bên tranh luận hoàn toàn trái ngược nhau. Hai bên đại diện cho hai thế lực tồn tại trong xã hội Mỹ. Pence là một người bảo thủ (conservative) điển hình, và Harris là một người tự do cấp tiến (progressive)tuyệt đối. Chúng ta thường mô tả họ là cánh hữu và cánh tả. Những người theo chủ nghĩa bảo thủ là cánh hữu, và những người theo chủ nghĩa tự do cấp tiến được coi là cánh tả.

Chủ nghĩa bảo thủ: Bảo vệ những lý niệm truyền thống của nước Mỹ

Ở Hoa Kỳ, chủ nghĩa bảo thủ ủng hộ một chính phủ nhỏ và cơ cấu kinh tế thương mại tự do, đồng thời chống lại chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa xã hội và toàn cầu hóa. Chủ nghĩa bảo thủ không có nghĩa là không nghĩ đến cải cách, chủ nghĩa bảo thủ không phản đối sự tiến bộ mà chỉ phản đối sự điên cuồng đòi lật đổ chế độ lập quốc. Chủ nghĩa bảo thủ tin rằng chế độ, lý niệm và giá trị của Hoa Kỳ kể từ khi lập quốc là tốt đẹp, và chỉ cần tiến hành tu bổ một số thiếu sót, và không cần một sự cải cách lớn.

Cũng như Las Vegas Review, một tờ báo chính thống ở bang Nevada gần đây, đã công khai bày tỏ sự ủng hộ đối với Tổng thống Trump, họ tin rằng cử tri Nevada biết rằng có khả năng cải thiện ở Hoa Kỳ, nhưng “không cần phải lớn tiếng kêu gọi cách mạng, và không cần phải phủ nhận giá trị của Hoa Kỳ, không cần phải cố gắng xóa bỏ các hệ thống chính trị, xã hội và văn hóa của Hoa Kỳ. Hoa Kỳ đã trở thành quốc gia thành công nhất trong lịch sử thế giới vì tất cả những điều vốn có này”.

Đây là ý tưởng của những người bảo thủ. Họ đã nhìn thấy những giá trị truyền thống và thể chế tốt đẹp của Mỹ và sẵn sàng bảo vệ những truyền thống này. Mặc dù Đảng Cộng hòa của Hoa Kỳ bao gồm những người bảo thủ, nhưng cũng có những phe phái bảo thủ khác nhau trong Đảng Cộng hòa. Ví dụ, chủ nghĩa bảo thủ xã hội kiểu như chính quyền Trump, triết lý của họ là thúc đẩy các giá trị gia đình truyền thống, phản đối phá thai, phản đối bình quyền đồng tính, và ủng hộ quyền sử dụng súng của công dân.

Nhưng chính quyền Bush đại diện cho chủ nghĩa tân bảo thủ. Chủ nghĩa tân bảo thủ thực sự được chuyển biến qua lại từ chủ nghĩa tự do, vì vậy về lý niệm mà nói, nó thiên về cánh tả hơn. Ví dụ, họ chủ trương can thiệp quân sự, chẳng hạn như phát động chiến tranh Iraq. Nhưng Tổng thống Trump phản đối chiến tranh, chúng tôi cũng đã đề cập hôm qua rằng Tổng thống Trump đang đàm phán để ngừng chiến tranh, vì ông ấy không muốn thấy chiến tranh làm tổn thương người dân các nước khác.

Ngoài ra còn có một loại chủ nghĩa bảo thủ tôn giáo, Hoa Kỳ luôn chủ trương tách biệt tôn giáo và chính phủ. Nhưng những người bảo thủ tôn giáo sẽ cho rằng các giá trị Cơ đốc giáo nên được phản ánh trong chính phủ quốc gia.

Chủ nghĩa cấp tiến chính là chủ nghĩa xã hội khoác áo dân chủ

Chủ nghĩa cấp tiến hay tự do ở Hoa Kỳ xuất phát từ chủ nghĩa xã hội đã khoác lên mình tấm áo dân chủ trong xã hội phương Tây. Để tránh bị chỉ trích, nó đã được đổi thành ‘chủ nghĩa tự do’.

Chủ nghĩa tự do ở Hoa Kỳ bắt đầu bằng một Thỏa Thuận Mới của Tổng thống Franklin D. Roosevelt (Roosevelt’s New Deals) vào năm 1933. Bất cứ ai biết lịch sử của Hoa Kỳ đều biết rằng từ năm 1929 đến năm 1933, cuộc Đại suy thoái xảy ra trong nền kinh tế Hoa Kỳ, các ngân hàng đóng cửa, thị trường chứng khoán sụp đổ, công nhân thất nghiệp và toàn bộ nền kinh tế sụp đổ. Sau khi Tổng thống Roosevelt nhậm chức, ông đã đưa ra một loạt chính sách mới “cứu trợ, phục hồi và cải cách”. Quyền lực của chính phủ trong việc can thiệp vào nền kinh tế đã tăng lên. Các sắc lệnh do Tổng thống Roosevelt ban hành trong nhiệm kỳ của ông nhiều hơn tất cả các tổng thống.

Nhưng cho đến cuối những năm 1930, tỷ lệ thất nghiệp ở Hoa Kỳ vẫn không xuống dưới hai con số. Kể từ Thỏa Thuận Mới của Roosevelt, chính phủ Hoa Kỳ đã bắt tay vào con đường đánh thuế cao, chính phủ lớn và can thiệp kinh tế. Chúng ta biết rằng đây thực sự chính là chủ nghĩa xã hội.

Năm 1963, sau khi Tổng thống Kennedy bị ám sát, Tổng thống Lyndon B. Johnson lên nắm quyền và khởi xướng hàng loạt chiến dịch “Tuyên chiến chống đói nghèo” và “Xã hội vĩ đại”. Trong một thời gian rất ngắn, Johnson đã ban hành hàng loạt sắc lệnh của tổng thống, thành lập một loạt các cơ quan chính phủ mới, mở rộng các chương trình phúc lợi, và tăng thuế, mở rộng đáng kể quyền hạn của chính phủ.

Điều thú vị là các biện pháp chính sách của Tổng thống Johnson gần như giống hệt với “Nghị trình mới của Đảng Cộng sản Hoa Kỳ” được xuất bản năm 1966. Kết quả trực tiếp của hai phong trào này là sự phụ thuộc của người dân vào phúc lợi ngày càng tăng, ngày càng nhiều thanh niên từ chối làm việc và các chính sách phúc lợi, đã đẩy nhanh sự tan rã của các gia đình Mỹ.

Bởi vì chính sách phúc lợi chăm lo cho những gia đình đơn thân, chẳng hạn, những bà mẹ chưa kết hôn và những bà mẹ đơn thân sau khi ly hôn sẽ nhận được trợ cấp của chính phủ. Chúng ta nghe có vẻ rất nhân văn, và cảm thấy thông cảm cho những người yếu thế là điều tốt, nhưng bạn có bao giờ nghĩ rằng khi các chính sách của chính phủ ưu đãi nhóm người này thì thực tế lại khuyến khích hiện tượng này xảy ra. Hiện tượng này càng nhiều thì xã hội này càng có nhiều vấn đề, gia đình tan rã và các giá trị bị hủy hoại. Đây chính là cội nguồn của ‘chủ nghĩa tự do Mỹ’, chính là chủ nghĩa xã hội trong lớp áo dân chủ.

Ông Pence và bà Harris đại diện cho hai chủ nghía trái ngược này

Mọi người cũng nhận thấy sự khác biệt từ các tranh biện của họ. Về nội dung câu trả lời của họ, có thể dễ dàng thấy rõ một thật đối một giả, một thực đối một hư. Pence sử dụng những thành tựu của chính quyền Trump trong 4 năm qua và dữ liệu thực tế để minh họa vấn đề, trong khi Harris sử dụng những lời vu khống, báng bổ và phô trương để công kích đối thủ.

Ví dụ: bà Harris cáo buộc ông Trump chỉ trả 750 đô la Mỹ tiền thuế, nhưng bà ta không nói lý do tại sao ông chỉ trả 750 đô la Mỹ tiền thuế (do bù trừ tiền thuế nộp dư hàng triệu USD trước đó), cũng như Trump đã đóng bao nhiêu loại thuế trong nhiều năm, cũng không nói đến mức lương tổng thống tượng trưng chỉ 1 Đô la Mỹ của ông. Bà ta cũng cáo buộc Trump đã khiến người Mỹ mất đi 300.000 cơ hội việc làm, nhưng không đề cập điều này xảy ra trong thời kỳ đại dịch, cả thế giới đều phải đối mặt với cùng một vấn đề là ĐCSTQ sớm đã che giấu đại dịch.

Harris không nói rằng Trump đã mang lại 500.000 việc làm mới cho Hoa Kỳ trước đại dịch. Phương pháp của bà ta là trộn lẫn thật giả, thực hư, sử dụng dữ liệu thực nhưng tách những dữ liệu này khỏi ngữ cảnh cụ thể của nó. Dù con số bà ta đưa ra là thực, nhưng không đề cập đến hoàn cảnh cụ thể, thì những căn cứ này đều là giả.

Harris là một luật sư, một tiến sĩ luật của Đại học California, IQ của bà ta có lẽ khá cao, đáng tiếc là bà ta đã không đi con đường chính, mà dùng giảo biện để tranh luận. Một số người cho rằng mình thật là khẩu tài, nói gì cũng thao thao, đúng hay sai cũng thành có lý. Người không có đầu óc tỉnh táo thì cho rằng bà ta đúng, nhưng đó là ngụy biện, giảo biện. Harris là loại người có thể giảo biện một cách thành thục.

Bạn nên nhớ rằng khi người dẫn chương trình hỏi về cách xác định mối quan hệ với Trung Quốc, Harris liên tục nói rằng Biden giỏi kết bạn với mọi người như thế nào. Bà ta đã công kích Trump vì đã phản bội bạn bè của mình, trích dẫn một kết quả khảo sát của cuộc thăm dò Pew, nói rằng thế giới tôn trọng Tập Cận Bình hơn nhiều so với Trump.

Harris trích dẫn rằng cuộc bình chọn này của Pew đã được công bố cách đây 2 ngày, cuộc bình chọn của Pew đã có tổng cộng 10.000 người dựa trên 14 quốc gia trên thế giới- 9 nước Châu Âu, sau đó là 2 nước Bắc Mỹ, 2 nước Châu Á và Úc. Hơn 4.000 người thực hiện khảo sát, một câu hỏi trong số đó là niềm tin vào các nguyên thủ quốc gia của Trung Quốc và Hoa Kỳ. Kết quả là niềm tin vào Tập Cận Bình và Trump đều rất thấp, 19% tin tưởng Tập Cận Bình, 17% tin tưởng Trump. Trong cuộc khảo sát này có hai câu hỏi nữa, một là nhận thức của Trung Quốc và Hoa Kỳ về việc xử lý dịch bệnh, hai là nhận thức về hai thế mạnh kinh tế của Trung Quốc và Hoa Kỳ, hai kết quả này cũng có sự đánh giá về Trung Quốc cao hơn Hoa Kỳ.

Liệu kết quả của cuộc thăm dò này có thể giải thích được vấn đề hay không, chúng ta cùng phân tích nhé. Mọi người đều biết rằng các cuộc thăm dò ban đầu là một cuộc khảo sát ngẫu nhiên. Kết quả của cuộc khảo sát liên quan nhiều đến những nhóm người được phỏng vấn. Cũng giống như cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ năm 2016, tại sao các cuộc thăm dò cho thấy Hillary Clinton có tỷ lệ ủng hộ cao hơn nhưng cuối cùng ông Trump lại thắng? Độ chính xác của các cuộc thăm dò là một vấn đề đáng nghi ngờ. Điều đó không có nghĩa là các cuộc thăm dò bị làm sai lệch trực tiếp. Dữ liệu mà nó thăm được chắc chắn là đúng, nhưng vấn đề nằm ở khu vực được chọn thăm dò.

Vừa rồi, chúng tôi đã nói rằng 9 quốc gia trong khu vực được thăm bởi cuộc thăm dò của Pew là các quốc gia châu Âu. Các quốc gia châu Âu luôn là cộng đồng lợi ích của ĐCSTQ. Trong nhiều năm qua, ĐCSTQ đã kiếm được rất nhiều tiền, ngay cả sau khi trải qua đại bệnh dịch. Có bao nhiêu người thực sự thức tỉnh, cuộc thăm dò này cũng có thể lý giải vấn đề. Niềm tin của họ đối với ĐCSTQ không còn tốt như trước vì dịch bệnh, nhưng ấn tượng của họ về Hoa Kỳ thậm chí còn tệ hơn.

Điều này đưa chúng tôi đến với các phương tiện truyền thông chính thống ở Hoa Kỳ một lần nữa. Nhiều quốc gia nhận thức về các quốc gia khác từ các phương tiện truyền thông chính thống. Các phương tiện truyền thông chính thống ở Hoa Kỳ có tính chất tả khuynh nghiêm trọng, và tạo ra một số lượng lớn tin tức giả để chống lại Trump và bất chấp sự thật vì các tranh chấp đảng phái. Điều này cũng tạo ra ấn tượng với thế giới rằng chính quyền Trump thật tồi tệ.

Ngược lại, ĐCSTQ phong tỏa thông tin, bộ máy tuyên truyền của ĐCSTQ khắp nơi tuyên truyền về cuộc chiến chống dịch của các cường quốc, có bao nhiêu người không hiểu rõ ĐCSTQ có thể nhìn rõ hoa và trăng trong sương mù? Vai trò của truyền thông quả thực quá lớn. Tôi cảm thấy rất may mắn khi có một phương thức giống như phương tiện tự truyền thông, để một số sự thật có thể được truyền bá ra ngoài mà không bị chặn hoàn toàn.

Kết quả của các cuộc thăm dò ý kiến ​​kiểu này vừa không đúng sự thật, vừa không khách quan. Nhưng bị Harris sử dụng như một đòn tấn công Trump, tôi nghĩ đó là sự tự chuốc lấy thất bại, bởi nó cho thấy thái độ của Harris đối với ĐCSTQ. Trong cuộc thăm dò này, đánh giá của người Mỹ về Đảng Cộng sản Trung Quốc và Tập Cận Bình là rất thấp, kém xa so với đánh giá về Trump.

Điều mà Harris muốn giành được là phiếu bầu của cử tri Mỹ. Bây giờ bà ta sử dụng dữ liệu này chỉ chứng minh rằng bà ta đi ngược lại với lý niệm của người Mỹ. Đó chẳng phải là tự chuốc lấy thất bại và bộc lộ thái độ của Đảng Dân chủ đối với ĐCSTQ sao? Mặc dù bà ta không trả lời rõ ràng liệu đảng Dân chủ và ĐCSTQ là quan hệ đối thủ, kẻ thù hay đối tác, nhưng bà ta đã chứng minh rằng bà ta coi ĐCSTQ là bạn tốt.

Trái ngược với sự đạo đức giả và gian xảo của Harris, tất cả các câu trả lời của Phó Tổng thống Pence đều là sự thật có cơ sở. Cảm giác là người có tư liệu thật chỉ cần kể ra sự thật là có sức mạnh rất lớn, còn kẻ không có gì thì chỉ biết suy đoán và tìm cách giảo biện. Tôi cũng ngưỡng mộ chiến lược của Phó Tổng thống Pence trong cuộc tranh luận.

Mọi người nên lưu ý rằng ông ấy sẽ không bỏ qua bất kỳ câu hỏi nào chưa được làm rõ. Thường sau khi Harris nói dối, cuộc tranh luận về một câu hỏi kết thúc, và Pence không còn cơ hội để giải thích nó. Tuy nhiên, chiến lược của ông ấy là bình tĩnh làm rõ những nghi vấn mà bà Harris đưa ra từ câu hỏi trước, ở phần đầu câu trả lời cho câu hỏi tiếp theo, trước khi đi vào nội dung chính.

Ưu điểm của phương pháp này là không bị hớ hênh, và mọi vấn đề đều được giải thích một cách hoàn hảo, không để lại bất kỳ nghi ngờ nào. Những người thường xem các phương tiện truyền thông chính thống và nghe những điều vô nghĩa của Harris được làm mới bởi dữ liệu của Pence. Và Pence sẽ không bao giờ mất điểm vì thiếu thời gian, với phong độ điềm tĩnh và không vội vàng. Tôi hoàn toàn bị thuyết phục bởi chiến lược trả lời câu hỏi này.

Một điều nữa rất ấn tượng là khi người dẫn chương trình hỏi rằng, hai ứng cử viên tổng thống đều rất lớn tuổi, nếu có vấn đề về thể chất, vì phó tổng thống là người đầu tiên sẽ đảm nhận thay vị trí, liệu họ đã tính đến chuyện kế vị chưa. Người dẫn chương trình đã đưa ra câu hỏi rất mạnh mẽ, và đặt câu hỏi này là một bài kiểm tra bản chất tính cách của hai ứng viên.

Ông Pence hoàn toàn không trả lời vào câu hỏi này. Ông sử dụng thời gian này để đặt thêm một câu hỏi về dịch bệnh và giải thích rõ ràng về việc Tổng thống Trump đã nỗ lực kiểm soát dịch bệnh như thế nào và Đảng Dân chủ đã chống lại nỗ lực của Tổng thống như thế nào.

Khi đến lượt Harris, có thể nhìn thấy ánh mắt đắc thắng của bà ta, nói rằng bà ta đã vui mừng biết bao khi nhận được lời mời của Biden, rằng đây là khoảnh khắc bà ta sẽ không bao giờ quên. Bà ta đang thể hiện bản thân, đang ‘làm hàng’ tô vẽ bản thân. Kiểu hành vi đắc thắng đó trái ngược hẳn với lời giải thích điềm tĩnh của Pence về những thành tựu chính trị của Trump. Thực tế, đây là biểu hiện của tính cách.

Người ngoài có thể nhìn thấy rất rõ ràng, ta nói ‘đào lý bất ngôn, hạ tự thành hề’ (Hoa đào hoa mận không cần thu hút ai, người ta tự thấy hoa nở mà hái, ý nghĩa là người cao thượng, trung thực, ngay thẳng, không tự đề cao bản thân thì đương nhiên sẽ được mọi người kính trọng và ngưỡng mộ). Ông Pence không cần phải nói mình có bất kỳ thành tích chính trị nào, thì ông cũng hoàn toàn có thể thuyết phục khán giả, khi ông nói rõ hơn về những thành tựu chính trị của Trump. Tại thời điểm này, ông ấy tạo cho người Mỹ ấn tượng rằng ông ấy là một người ủng hộ Trump trung thành, và đồng thời xây dựng lòng tin của mọi người đối với ông.

Tôi không muốn trực tiếp sử dụng một số từ chỉ trích để mô tả Harris, nhưng bà ta đã thể hiện sự nông cạn của mình trong cuộc tranh luận, giống như một con công, cái đuôi của bà ta sẽ mở ra khi bà ta nghe thấy lời khen ngợi. Còn ông Pence, với ánh mắt kiên nghị và điềm tĩnh, phong thái quý ông lịch thiệp và không khoan nhượng, chiến lược tranh luận khôn ngoan và tính cách cao thượng, có thể nói là hoàn mỹ.

Cuộc tranh luận phó tổng thống này là cuộc chiến giữa hai phe cánh tả và cánh hữu trên đất Mỹ, cuộc đọ sức giữa chủ nghĩa bảo thủ và chủ nghĩa tự do cấp tiến. Đối với những người có đức tin, đây cũng có thể nói là cuộc chiến giữa thần thánh và ma quỷ, cuộc chiến giữa thiện và ác, chính và tà. Tôi tin rằng người Mỹ có thể hiểu được điều đó.

Bài viết chỉ thể hiện quan điểm của tác giả, không nhất thiết phản ánh quan điểm của DKN.