Tác giả Ahn Sung-mi có bài phân tích về việc Nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un đang có một mối quan tâm mới: làm thế nào để kiểm soát thế hệ trẻ của đất nước, theo trang Korea Herald.

Nhà lãnh đạo 37 tuổi cảnh báo vào tháng 4 rằng “một sự thay đổi nghiêm trọng” đang diễn ra trong “trạng thái tư tưởng và tinh thần” của giới trẻ Bắc Triều Tiên, và rằng giáo dục tư tưởng của họ là rất quan trọng đối với sự tồn vong của đảng và đất nước.

Hơn nữa, chế độ Bắc Triều Tiên đang rất quan tâm tới những thay đổi trong trang phục, thói quen nói năng và văn hóa của Thế hệ Y, còn được gọi là Thế hệ Jangmadang – những người ở độ tuổi 20 và 30 lớn lên trong nạn đói của đất nước vào giữa những năm 1990.

Ví dụ, các phong tục của Hàn Quốc như phụ nữ gọi chồng là “oppa” – có nghĩa là “anh trai” nhưng thường được dùng để chỉ bạn trai hoặc chồng – vốn bị cấm ở Triều Tiên. Hay cách ăn mặc quần áo kiểu Hàn Quốc và thể hiện tình cảm nơi công cộng, chẳng hạn như ôm hôn trên phố.

Gần đây, ông Kim cũng coi K-pop là “căn bệnh ung thư hiểm nghèo” và nói rằng nó đang làm hỏng “trang phục, kiểu tóc, cách nói và hành vi của giới trẻ Bắc Hàn”, theo New York Times. Nhà lãnh đạo cũng ban hành một đạo luật mới quy định hình phạt nghiêm khắc đối với những người tiêu thụ hoặc buôn lậu các sản phẩm giải trí của Hàn Quốc, có thể bao gồm bỏ tù hoặc thậm chí hành quyết.

Cuộc đàn áp chống lại cái mà Triều Tiên gọi là “các hành động chống chủ nghĩa xã hội” dường như phản ánh mối lo ngại rằng nếu thế hệ trẻ không được kiểm soát, nó có thể tạo ra những rạn nứt trong tính hợp pháp của chế độ và có khả năng gây nguy hiểm cho sự kìm kẹp của triều đại Kim trên đất nước, các nhà quan sát giải thích.

Cheong Seong-chang, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Bắc Triều Tiên tại Viện Sejong, cho biết: “Phim truyền hình và điện ảnh Hàn Quốc đã xâm nhập vào đất nước và thế hệ trẻ Bắc Triều Tiên bị ảnh hưởng bởi chúng, chẳng hạn như phong cách thời trang và cách họ nói chuyện. Và Kim nhận thấy điều này có thể đe dọa chế độ của Triều Tiên.”

Giáo sư Yang Moo-jin cho biết: “Kim, người được đào tạo ở Thụy Sĩ, nhận thức rõ rằng K-pop hoặc văn hóa phương Tây có thể dễ dàng xâm nhập vào thế hệ trẻ và có tác động tiêu cực đến hệ thống xã hội chủ nghĩa của nó. Ông ấy biết rằng những khía cạnh văn hóa này có thể tạo ra gánh nặng cho hệ thống. Vì vậy, bằng cách dập tắt chúng, Kim đang cố gắng ngăn chặn những rắc rối tiếp theo trong tương lai”. 

“Jangmadang,” nghĩa đen có nghĩa là “thị trường”, là một loại thị trường chợ đen mọc lên trong nạn đói tàn khốc của đất nước những năm 1990. Các quầy hàng trong chợ trở thành một phần cốt lõi của hệ thống kinh tế miền Bắc, nơi mọi người sống cuộc sống hai mặt giữa công việc chính thức của nhà nước và bán thực phẩm nhập khẩu và các hàng hóa khác để kiếm sống.

Những người Bắc Triều Tiên sinh ra trong những năm 1980 và 1990 lớn lên trong nạn đói, dựa vào những thị trường này để tồn tại, khiến họ được gọi là Thế hệ Jangmadang. Chiếm khoảng 15% trong tổng số 25 triệu người của miền Bắc, thế hệ này đã tiếp xúc với chủ nghĩa tư bản từ khi còn nhỏ, mua thực phẩm và các hàng hóa khác ở chợ đen chứ không phải đứng xếp hàng mua khẩu phần ăn như cha mẹ và ông bà của họ.

Lớn lên trong bối cảnh kinh tế không chắc chắn và không có sự phân bổ của nhà nước, nhóm dân số này có xu hướng chủ nghĩa cá nhân và quan tâm đến việc kiếm tiền hơn là gắn bó với hệ tư tưởng, theo National Intelligence Service. Họ phần lớn thờ ơ với chính trị và thiếu ý thức trung thành với Kim Jong-un hoặc chế độ.

Thế hệ này lớn lên bí mật xem phim truyền hình dài tập của Hàn Quốc và nghe nhạc K-pop nhập lậu từ Trung Quốc. Những bộ phim truyền hình đã cho họ cái nhìn về cuộc sống ở phía nam biên giới, thuyết phục họ rằng miền Bắc không phải là thiên đường xã hội chủ nghĩa mà họ đã được dạy để tin vào điều đó. Một số người đào tẩu đã định cư ở Hàn Quốc cho biết chính phim truyền hình Hàn Quốc đã thúc đẩy họ liều mạng vượt qua một trong những biên giới kiên cố nhất thế giới.

Theo một cuộc khảo sát đối với 116 người đào tẩu Triều Tiên do Viện Nghiên cứu Hòa bình và Thống nhất của Đại học Quốc gia Seoul công bố năm ngoái, 47,4% cho biết họ thường xuyên xem các chương trình truyền hình, phim truyền hình, phim điện ảnh và bài hát của Hàn Quốc khi họ ở miền Bắc, trong khi 44% cho biết họ đã tiêu thụ chúng chỉ một hoặc hai lần. Chỉ 8,6% cho biết họ chưa bao giờ tiêu thụ chúng.

Lo ngại về ảnh hưởng sâu rộng của K-drama và K-pop, vào tháng 12, Kim Jong-un đã ban hành Luật Xóa bỏ Tư tưởng và Văn hóa phản động. Theo đó, những người bị bắt quả tang tàng trữ tài liệu của Hàn Quốc có thể phải đối mặt với 15 năm tù – tăng so với hình phạt trước đó là 5 năm – trong khi những người bị bắt đang phân phối nó có thể phải đối mặt với án tử hình, theo Hạ nghị sĩ Ha Tae-keung, người đã được cơ quan gián điệp tóm tắt.

Vào tháng 5, cơ quan truyền thông chính thức của nước này đã cảnh báo người dân về dòng chảy của “văn hóa tư bản”, nói rằng nếu nó không được kiềm chế, đất nước có thể “sụp đổ như một bức tường ẩm ướt”.

Bài báo cũng cảnh báo những người trẻ tuổi không nên chạy theo “lối sống kỳ lạ và suy đồi” của chủ nghĩa tư bản.