Ông Tập Cận Bình không chỉ muốn được liệt vào danh sách “lãnh đạo thế hệ thứ 5 của Đảng Cộng sản Trung Quốc”, mà còn muốn trở thành nhà lãnh đạo đầu tiên của ĐCSTQ trong thời kỳ mới.

Phóng viên Khâu Quốc Cường, Thông tấn xã Trung ương Đài Loan đưa tin, Hội nghị toàn thể lần thứ sáu Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc khóa 19 đã thông qua nghị quyết lịch sử thứ ba trong lịch sử của đảng. Mặc dù toàn văn chưa được công bố, nhưng từ thông cáo của cuộc họp có thể thấy khái quát rằng: ông Tập Cận Bình đã khai sáng một “thời đại mới”, với vị thế cao hơn “thời kỳ” Mao, vượt xa “thời kỳ” chung của Đặng, Giang và Hồ.

Nói cách khác, Tập Cận Bình không muốn được liệt vào danh sách “lãnh đạo thế hệ thứ 5 của Đảng Cộng sản Trung Quốc”. Với nghị quyết lịch sử này, ông đã tự phong mình là “lãnh đạo thế hệ đầu tiên của Đảng Cộng sản Trung Quốc trong thời kỳ mới” và nền tảng mở rộng địa vị mở ra một thời đại mới sẽ là vào Đại hội đại biểu toàn quốc Đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 20 vào nửa cuối năm 2022.

Về những thành tựu của ĐCSTQ trong 9 năm Tập Cận Bình nắm quyền, như được nêu trong các nghị quyết trước đây mà Bộ Chính trị ĐCSTQ đã đề cập, nó được đặt là “Dân tộc Trung Hoa đã mở ra một bước nhảy vọt từ đứng lên, giàu có đến cường thịnh”. Nói cách khác, thông qua ĐCSTQ, Tập Cận Bình đã trở thành người dẫn đường và là “người thúc đẩy nhảy vọt” để đất nước Trung Quốc “giàu mạnh lên”.

Nhưng còn nguyên tắc “lãnh đạo tập thể” do Đặng Tiểu Bình thiết lập sau Cách mạng Văn hóa thì sao? Đánh giá về nội dung của thông cáo cuộc họp, giống với phần tóm tắt của nghị quyết, mặc dù nó vẫn nhấn mạnh dòng chữ “Ban Chấp hành Trung ương Đảng lấy đồng chí Tập Cận Bình làm nòng cốt” và “đồng chí Tập Cận Bình là người đại diện chính của Đảng Cộng sản Trung Quốc”, những lời này nhìn vào dường như không phải do một người cai trị. Nhưng trong toàn bộ văn kiện, ý chí của Tập Cận Bình vẫn xuyên suốt toàn bộ văn bản, và không thấy dấu vết của sự lãnh đạo tập thể.

Trong thông cáo, lịch sử 100 năm của Đảng Cộng sản Trung Quốc được chia thành “thời kỳ cách mạng chủ nghĩa dân chủ mới”, “thời kỳ xây dựng và cách mạng xã hội chủ nghĩa dân chủ” và “thời kỳ mới xây dựng hiện đại hóa xã hội chủ nghĩa và cải cách, mở cửa”, sau đó là đưa ra tổng kết. Tiếp theo đó là bước vào “thời đại mới của chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc” kể từ khi Tập Cận Bình lên nắm quyền đến nay.

Cũng chính là nói, bốn nhà lãnh đạo cao nhất, bao gồm Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào, đã lãnh đạo ĐCSTQ trải qua ba thời kỳ lớn kéo dài 91 năm. Nhưng bắt đầu từ thời Tập Cận Bình, ba thời kỳ lớn đã kết thúc và bước vào “thời đại mới của chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc” do ông Tập tự định nghĩa.

Nếu “thời đại mới của chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc” thực sự được ghi vào nghị quyết lịch sử thứ ba, vậy thì thời kỳ của bốn người Mao, Đặng, Giang, Hồ có thể nói là chính thức bị tuyên bố  “đều đã chấm dứt”. Từ đó, Tập Cận Bình trở thành nhà lãnh đạo dẫn dắt ĐCSTQ kế thừa quá khứ và mở đường tương lai. Hơn nữa lại không chỉ là “lãnh đạo thế hệ thứ 5 của Đảng Cộng sản Trung Quốc”, mà còn là “lãnh đạo thế hệ đầu tiên của Đảng Cộng sản Trung Quốc trong thời đại mới”.

Hai đoạn được sử dụng trong thông cáo để mô tả “thời kỳ cách mạng chủ nghĩa dân chủ mới” và “thời kỳ xây dựng và cách mạng xã hội chủ nghĩa” dưới sự cầm quyền của Mao Trạch Đông nhấn mạnh “lấy Đồng chí Mao Trạch Đông làm đại biểu chính” và miêu tả hoàn toàn tích cực về những thành tựu của Mao Trạch Đông trong thời gian ông ta nắm quyền nhưng Không thấy mô tả về những gì ông làm trong thời đại cách mạng văn hóa.

Tiếp sau đó, thông cáo lại được chia thành bốn đoạn giống nhau, nhưng độ dài chữ gấp nhiều lần, lấy Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 18 của Đảng Cộng sản Trung Quốc làm ranh giới, mô tả các thành tựu khác nhau của Tập Cận Bình kể từ khi “chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc bước vào thời đại mới” trong chín năm kể từ khi ông nắm quyền”. Mặc dù “xưa ít, nay nhiều” là một thông lệ trong lịch sử, nhưng sự tương phản về các thành tựu giữa 9 năm với 91 năm lại là một điều đáng kinh ngạc.

Nghị quyết lịch sử này là một phần khác trong động lực của Tập Cận Bình, và nó cũng được phản ánh trong triển vọng trăm năm được đề cập trong thông cáo chung. Nội dung văn bản nói rằng, đảng đoàn kết và lãnh đạo nhân dân Trung Quốc bước trên “con đường thi cử mới, phấn đấu đạt được mục tiêu trăm năm thứ hai”. Mà khi Mao Trạch Đông chuyển Trung ương Đảng đến Bắc Kinh vào đầu năm 1949, câu “Tiến Kinh đi thi” này chính là câu nói nổi tiếng của ông.

Điều này có nghĩa là Tập Cận Bình cũng phải giống như Mao Trạch Đông, dẫn theo toàn đảng “đi thi” và đề thi chính là “phục hưng vĩ đại dân tộc Trung Hoa’” do ông tự đặt ra.

Đối với việc để Tập Cận Bình trở thành “thế hệ lãnh đạo đầu tiên của thời đại mới”, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 20 của Đảng Cộng sản Trung Quốc vào năm 2022 sẽ đánh dấu bước ngoặt này. 

Do vậy có thể chứng minh rằng nghị quyết lịch sử thứ ba này của ĐCSTQ là một tuyên ngôn chính trị của Tập Cận Bình, người tự xưng là “nhà lãnh đạo đầu tiên của ĐCSTQ trong thời đại mới”. Để đạt được mục tiêu này, điều ông cần là Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 20 của Đảng Cộng sản Trung Quốc, sân khấu để ông khai sáng thời đại,  vượt qua Mao, Đặng, Giang, Hồ..

Từ Khóa: