“Bố vừa mất, mẹ ạ!”, câu nói trong tiếng nấc nghẹn ngào của cậu con trai lớn khi báo hung tin đã khiến chị khuỵu xuống, hoảng loạn, chới với và trống rỗng, mọi thứ trước mặt chị đều tối sẫm lại.

Nhận hung tin từ cuộc gọi

Mười ba ngày qua, chị Đặng Thị Diệu (58 tuổi, thôn Suối Thông B2, xã Đạ Ròn, Đơn Dương) cùng cô con dâu đang thực hiện cách ly tập trung tại Trung tâm Huấn luyện Ban Chỉ huy Quân sự (CHQS) huyện Đơn Dương. 

Ảnh chụp màn hình báo Thanh Niên.

Sáng 20/7, có lẽ sẽ là ngày chẳng bao giờ có thể xóa nhòa khỏi tâm thức của chị, ngày chị nhận hung tin chồng mất. Có nỗi đau nào hơn khi người “đầu ấp tay gối” cùng chia sẻ tất cả những đắng cay, ngọt bùi với chị không còn nữa. Là vợ, chị lại không thể về nhìn chồng mình lần cuối, tự tay thắp cho chồng nén nhang tiễn biệt, lo toan tang lễ cho trọn nghĩa vợ chồng. 

“Khi nghe tin, mọi thứ đều chới với, nghe tin tôi dường như gục ngã, chỉ muốn xin đơn vị về ngay lập tức…”, tôi lặng người đi, mọi thứ đều đứt quãng bởi lời của chị qua điện thoại không còn rõ trong tiếng nấc nghẹn ngào.

Chờ ngày về quấn vành khăn trắng

Chiều Đà Lạt, tôi gọi cho Thượng tá Nguyễn Xuân Hùng, Chỉ huy trưởng Ban CHQS huyện Đơn Dương, hỏi thăm sức khỏe, công việc và tình hình dưới đó. Và rồi cái tôi nhận đầu tiên là một tiếng thở dài, anh kể: Hơn bao giờ hết, người dân ở đây họ có ý thức lắm em ạ! Nhưng đến sáng 20/7, trong này có một trường hợp đang thực hiện cách ly tập trung nhận được tin báo từ người nhà là chồng chị vừa mất, nhưng vì chưa hoàn thành xong cách ly nên không thể về chịu tang chồng được. 

Tôi kết nối với chị Diệu qua một cán bộ đang thực hiện trực gác tại khu cách ly. Chị khóc và nói với tôi rất nhiều, rằng chị rất ân hận, tự trách mình chẳng giữ được nghĩa vợ chồng, khi trước đó, chồng chị phải nhập viện để điều trị căn bệnh suy thận giai đoạn cuối gần 2 tháng nay. Do buôn bán bận rộn nên chị phải nhờ người thân bên nội thay phiên nhau lên đó chăm sóc. 

Chị Diệu kể, mười ba ngày xa cách chị không thể tự tay chăm sóc cho chồng cho đến khi anh trút hơi thở cuối cùng. Sáng 20/7, khi tiếng điện thoại reo lên, đó không phải là những cuộc hỏi thăm như thông lệ… thay vào đó lại là tin chồng mất. Không tin vào những gì mình vừa nghe, chị run rẩy, đôi chân khuỵu xuống rồi nấc lên từng cơn. 

Trong nước mắt, chị nói: “Gia đình có 7 người thì bây giờ mỗi người một nơi. Cậu con trai đầu phải cách ly tại nhà. Còn con trai thứ hai, ngày lên chăm cha ở Bệnh viện Đa khoa Lâm Đồng, thì được cán bộ y tế hướng dẫn phải đi cách ly tập trung trên đó. Còn tôi và cô con dâu cách ly tập trung tại đây. Riêng về phần hai đứa cháu nội vì còn quá nhỏ, lại lo kiếm tiền mưu sinh nên hai vợ chồng quyết định gửi về bên ngoại chăm nom từ mấy tuần trước đó”. 

Nén nỗi đau vì cộng đồng 

“Bản thân tôi cũng ý thức được rằng từ khi có ca dương tính với SARS – COV – 2 đến quán ăn của tôi thì tôi và các con cần phải cách ly dù mình bị hay không bị bệnh. Dịch COVID-19 chẳng biết đến khi nào kết thúc nhưng sự hợp tác của chúng tôi ngay lúc này là điều cần thiết”, chị Diệu chia sẻ.

Bày tỏ với sự mất mát của chị Diệu và gia đình đang phải trải qua, Thượng tá Tống Xuân Thu, Ban CHQS huyện Đơn Dương cho biết, “điều duy nhất chúng tôi có thể làm cho chị và gia đình ngay lúc này là an ủi, động viên tinh thần. Chính quyền địa phương lo liệu đám tang của chồng chị Diệu, đến ngày tiễn đưa, chúng tôi sẽ cho người gọi video vào bên trong để chị Diệu được an tâm”.

Ngập ngừng lúc lâu rồi chị nói: “Cũng phần nào mẹ con trong này đỡ day dứt hơn khi cậu con trai cả vừa mới kết thúc 14 ngày cách ly tại nhà. Âu cũng là vì cái chung, vì cộng đồng. Dù rất đau đớn vì không được nhìn mặt chồng lần cuối nhưng tôi nghĩ ở nơi xa chồng sẽ hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh của 3 mẹ con”, nói đến đây, giọng chị Diệu đứt quãng vì không thể kìm được nước mắt nữa.

Dẫn Báo Lâm Đồng.

Có thể bạn quan tâm: