Đoạn clip người mẹ khóc nấc khi nghe con gái chia sẻ trên thành phố đi xin cơm từ thiện không được cho vì quá mập gây xôn xao CĐM.

Thời gian này, cả nước đang gồng mình chống dịch, người dân chung tay đùm bọc lẫn nhau để vượt qua những khó khăn. Những người con đi học, đi làm xa nhà trên thành phố khiến bố mẹ dưới quê vô cùng lo lắng, bởi hiện tại Sài Gòn đang giãn cách xã hội, thực phẩm bị đội giá thì lấy gì mà ăn, mà sống.

Giờ này, dưới quê dù có túng thiếu đến đâu thì chuyện ăn uống cũng khá dễ dàng, nhiều bậc phụ huynh không khỏi xót lòng vì con đã gom góp những mớ rau, miếng thịt tươi ngon nhất gửi lên TP.

Nghe con gái nói không đồ ăn, đi xin cơm từ thiện không ai cho vì mập. Ảnh TTXH.

Mới đây, một đoạn clip ngắn ghi lại cảnh người mẹ vừa nhặt rau, vừa khóc nấc vì thương con gái trên thành phố không có gì để ăn, đi xin cơm từ thiện thì bị đuổi về vì quá mập.

Mở đầu video người mẹ hỏi cô con gái: “Con gái mẹ chắc ở trên xin cơm từ thiện ăn” rồi bật khóc nức nở, lấy áo chùi vội những giọt nước mắt đang tuôn trào. Con gái im lặng một lúc rồi nói: “Bả mập quá người ta đâu có phát đâu, hihihi”. Người mẹ hỏi lại: “Ủa không phát thiệt hả?”. Cô gái quay clip khẳng định chắc nịch: “Ừa, cái ông đó nói là mập quá ổng đâu có phát đâu. Nghèo có tiền ăn đâu mà mập”.

Mẹ khóc nấc vì con gái trên thành phố không có gì ăn. Ảnh TTXH.

Sau đó, người mẹ thương con nhắn nhủ tới cô con gái: “Mẹ có gửi khô đó nghe Hìn”.

Mặc dù đoạn clip tuy nhắn nhưng đã thu hút sự quan tâm đông đảo của dân mạng. Rất nhiều người đã để lại bình luận về tình cảm của bố mẹ dành cho con cái, dù có nghèo khó đến đâu vẫn luôn mong muốn mang lại cho con những gì tốt đẹp nhất.

– Mẹ lúc nào cũng lo cho con, dù mẹ đang ở trong tâm dịch!

– Giống hồi tui đi đà nẵng mấy tháng, mẹ tui đi ăn tiệc thôi nôi đang ngồi ăn tôm cua ê hề cái khóc, con em tui hỏi sao thì mẹ bảo “thương chị ở ngoài đó không được ăn”.

– Bởi chẳng ai thương mình bằng gia đình cả. Ba mẹ có cực khổ cũng lo con mình no đủ.

– Coi mà đứt ruột, dù có sao cũng không dám cho ba mẹ biết. Biết chắc ba mẹ khóc hết nước mắt. Bình thường đã lo con có ăn ngon không, rồi giờ dịch lại càng lo hơn. Lúc nào nói chuyện cũng cố gắng để ba mẹ không lo.

– Mẹ mình mấy lần bảo gửi đồ lên mà mình không chịu. Vậy là từ ngày giãn cách ngày nào mẹ cũng hỏi có đồ ăn không rồi chửi không trượt phát nào.

– Mẹ tôi cũng vậy buồn lo rồi khóc, cứ sợ con đói khát. Cứ hỏi còn tiền không, rồi lại gửi lên cho. Nhớ mẹ quá, không biết bao giờ thì hết dịch để được về.

Dẫn Tuổi Trẻ Xã Hội.

Có thể bạn quan tâm: