Khi nghe học trò nói cả tuần nay chỉ ăn củ sắn giờ rất thèm một bát cơm, vậy là người thầy giáo vét sạch tiền đem ra mua gạo và cá khô để các em có bữa ngon, theo Yan.

Với những giáo viên dạy ở vùng cao, đằng sau hình ảnh học sinh đến trường là cả một nỗ lực rất lớn khi họ không chỉ quan tâm tới việc “ươm mầm con chữ” mà cả bữa cơm giấc ngủ cho các bé.

Trong số đó, thầy Hồ A Chương là ví dụ điển hình. Trong suốt 15 năm đi dạy, vượt qua bao nhiêu khó khăn, vị giáo viên này không chỉ đóng góp cho sự nghiệp giáo dục mà còn là người gieo niềm vui, chắp cánh ước mơ cho học trò đến trường.

(Ảnh chụp màn hình báo Yan)

Treo thưởng cho học trò đến lớp bằng mỳ tôm, cá khô

Tính tới thời điểm này, thầy Hồ A Chương đã có 15 năm theo đuổi sự nghiệp dạy học, mang con chữ đến cho trẻ em ở huyện vùng cao Hướng Hóa. Được biết, ngôi trường giáo viên này làm việc có vị trí giáp biên giới với nước bạn Lào và học sinh ở đây chủ yếu là người dân tộc Vân Kiều, cuộc sống còn nhiều khó khăn.

Theo lời thầy Chương cho biết, để mưu sinh qua ngày, mọi người ở đây thường trồng chuối, sắn quanh năm. Thế nhưng, có những thời điểm mưa nhiều, các loại nông sản kể trên bị hư hỏng làm ảnh hưởng đến nguồn thu của một số gia đình. Chính vì vậy, với nhiều em ở đây, ước mơ đơn giản đôi khi chỉ là được ăn no, mặc ấm để đến trường.

(Ảnh chụp màn hình báo Yan)

Dạy ở trường Tiểu học Thuận 10 năm, không ít lần thầy Chương chứng kiến các học sinh của mình vắng tiết mà không báo lý do. Vậy là anh lặn lội đến nhà tìm hiểu, có khi để tới được nơi thầy đã phải đi bộ nhiều cây số.

Lúc nghe học sinh mình cho biết cả tuần nhà chỉ ăn sắn, thèm bát cơm nóng với cá, dù túi quần chỉ còn vài đồng bạc lẻ nhưng thầy Hồ A Chương đã vét hết mua gạo và cá khô cho trò ăn.

Vượt qua khó khăn, người thầy chắp cánh ước mơ cho các học sinh nghèo vùng núi

Khi nhớ về những ngày đầu, thầy Chương không thể nào quên con đường tới lớp vô cùng khó khăn. Trong ngày mưa gió, để đến được lớp, cả giáo viên và trò phải vượt qua nhiều con đường bùn lầy, cây cầu nhỏ bị ngập lụt rất nguy hiểm.

(Ảnh chụp màn hình báo Yan)

Không chỉ vậy, để động viên các em đến trường, thầy cô đã tìm mọi cách “gỡ khó”, nếu nhà thiếu tiền mua sách vở, quần áo thì họ sẽ đi vận động quyên góp, nếu bố mẹ không đồng ý cho con đến trường thì giáo viên sẽ thuyết phục… Bởi hơn ai hết “những người gieo chữ” như thầy Chương hiểu được muốn cuộc đời của các bạn nhỏ không lặp lại chuỗi ngày đói khổ, vất vả thì phải đến trường.

Trong trường hợp các bạn nhỏ không muốn đến lớp, thầy sẽ treo thưởng bằng mỳ tôm, cá khô nếu như các em chăm chỉ học tập. Những món quà ấy tuy nhỏ nhưng đã tiếp thêm động lực để học trò đến trường.

Vất vả, khó khăn thế đấy nhưng trong suốt 15 năm đi dạy và 10 năm gắn bó với trường Tiểu học Thuận, thầy giáo này vẫn luôn biết ơn cuộc sống, nghề đã cho anh nhiều trải nghiệm tốt đẹp. Đặc biệt chính là tình yêu thương của mọi người dành cho mình là động lực để thầy Chương cố gắng mỗi ngày.

(Ảnh chụp màn hình báo Yan)

Có lẽ, sau những hy sinh ấy, với thầy Chương và nhiều giáo viên đang dạy học ở các trường vùng cao, nhìn học trò mình biết chữ, có ước mơ vươn xa chính là phần thưởng lớn nhất trong sự nghiệp của mình.

Xem thêm:

Quảng Bình: Đã chuẩn bị lo hậu sự, chàng trai bất ngờ khỏi bệnh ung thư máu