Thời gian trước, trên diễn đàn về học đường xuất hiện bức tâm thư của một học sinh cấp 3 về sự học ở Việt Nam. Có lẽ nhiều bậc phụ huynh, thầy cô và cả những nhà giáo dục sau khi đọc xong bức thư sẽ thấy được nỗi lòng của con trẻ vì áp lực từ học tập.

Theo thông tin được đăng tải, đây là bức thư do một học sinh cấp 3, là học sinh giỏi từ lớp 1 tới lớp 9 tại Sài Gòn. Bức thư là lời kêu gọi thống thiết tới “các bác lãnh đạo, các bậc cha mẹ, các thầy cô giáo”, bày tỏ những áp lực của các em học sinh khi phải đến trường.

Dưới đây là tóm tắt bức thư của em:

Mở đầu bức thư cô bé nói mình “xin được trút hết nỗi lòng đã giấu giếm suốt bấy lâu nay” của mình cũng như nhiều bạn học sinh khác, hy vọng nhận được chia sẻ và ý kiến của các bác lãnh đạo, các phụ huynh và thầy cô.

Cô bé viết “Đã nhiều năm nay, hầu như cuộc đời của học sinh chúng cháu chỉ là thức dậy, đi học trên trường, đi học thêm, về nhà và lặp lại. Qua nhiều năm, niềm đam mê học tập của cháu dần mất đi. Cháu bắt đầu kiệt sức, chán nản và tuyệt vọng khi nghe đến chữ HỌC.

Không biết tự bao giờ, thời gian chúng cháu đi học còn nhiều hơn khoảng thời gian chúng cháu được ngủ. Đối với cháu, càng học cao hơn, kiến thức càng trở nên vô nghĩa. Cháu biết nói ra điều này thật vô ơn. Để có được những kiến thức hôm nay là công sức đầy gian lao của những người đi trước. Nhưng cháu tự nghĩ, vì sao giáo viên chỉ có thể dạy một bộ môn nhưng bản thân một học sinh phải học những mười mấy môn?”.

Ngoài ra, cô bé chỉ ra học sinh hiện tại còn phải chịu áp lực nặng nề từ thầy cô, phụ huynh và xã hội. Các mục tiêu mà người lớn đề ra như một lớp học phải có từ 40 em được học sinh Giỏi, Khá và không được có học sinh Trung bình; tỷ lệ tốt nghiệp sau một năm phải đạt 90% trở lên… đã vô tình đặt gánh nặng lên vai các em.

Học sinh không chỉ phải chịu áp lực từ khối lượng kiến thức khổng lồ mà còn từ cha mẹ, phụ huynh, giáo viên (ảnh: Pixabay.)

Cô bé lập luận “Bộ não của một người trưởng thành chỉ nặng gần 1400 gam nhưng những người của thế hệ đi trước lại mong chờ chúng cháu học đều, học tốt lượng kiến thức khổng lồ từ hơn mười môn học khác nhau”.

Những dòng tiếp theo là lời tâm sự của cô bé tuổi teen về áp lực vô hình mang tên học hành:

“Cháu sợ lắm ! Cháu sợ mỗi khi ông mặt trời lại lên báo hiệu một ngày đi học nữa lại đến. Cháu sợ khi điều đầu tiên thầy cô làm khi bước vào lớp là khảo bài, kiểm tra một núi bài tập họ giao cho chúng cháu.

Cháu sợ khi tiếng trống giờ về không đồng nghĩa với việc chúng cháu được về nhà nghỉ ngơi mà nó chỉ đơn thuần là giờ ra chơi giữa giờ học chính khóa và giờ học thêm.

Cháu sợ khi nhìn các bạn đồng trang lứa ăn vội vàng cái bánh bao và ánh mắt họ đờ đẫn, xa xăm, vô hồn ngồi trên chiếc xe máy giữa dòng người kẹt xe lúc 5h chiều.

Thưa các bác, các bác phụ huynh, các thầy cô! Còn biết bao nhiêu câu chuyện chưa được kể về những áp lực vô hình mà mọi người đang vô tình đặt lên vai chúng cháu. ‘Mỗi ngày đến trường là một ngày vui’ – Đó là điều đầu tiên cháu học được khi bước vào lớp 1. Và cho đến giờ, khi đang ở độ tuổi 15, cháu căm ghét cái câu nói này kinh khủng.

Cháu xin lỗi khi nói ra những điều này, cháu biết việc này sẽ khiến cho những người đi trước khó chịu nhưng cho phép cháu được nói lên nỗi lòng mình: Cháu ghét đi học”, cô bé tâm sự.

Em cũng nhắc tới việc mỗi ngày đi học, học sinh phải quay cuồng với việc học bài, kiểm tra mà không được truyền dạy ứng dụng thực tế của những kiến thức này. Cô bé cho rằng chương trình học hiện tại không cho phép học sinh sáng tạo. Tất cả bị bó buộc vào những quy luật nhất định và học sinh phải làm theo chứ không được thay đổi.

“Chính bản thân chúng cháu còn không hiểu mình đang học vì cái gì, vì ai? Học vì kì vọng của mọi người xung quanh, học vì điểm số, học để qua được một kì kiểm tra ư? Xong rồi sao nữa?

Cuối cùng sau hơn 20 năm học tập miệt mài, căng thẳng chúng cháu còn phải sống một cuộc đời rất dài và tới lúc đó, chúng cháu sẽ phải áp dụng những kiến thức đã học được vào cuộc sống. Nhưng cháu đã nhiều lần tự hỏi, cháu có thể sử dụng ‘Chuyển động tròn đều’, ‘Chiều tăng giảm của hàm số’ hay Vecto trong cuộc đời thật như thế nào?”

Cô bé bối rối vì không biết ‘học để làm gì?’ (ảnh minh họa: Pixabay).

“Chúng cháu cứ học rồi lại quên, thầy cô thì cứ lao đầu vào giảng, giao bài tập về nhà nhưng họ chưa bao giờ nói cho chúng cháu nghe ứng dụng của những kiến thức này trong cuộc sống.”

Em cũng chỉ ra một hiện trạng rằng hiện nay học sinh thường bị đánh giá qua điểm số. Vì những con điểm vô giá trị này mà “đẩy bao số phận học sinh vào bước đường cùng”, khiến cho mối quan hệ giữ cha mẹ – thầy cô – học sinh trở nên căng thẳng, ngột ngạt. Cô bé cũng nêu ví dụ về cô bạn học rất giỏi và được thầy cô yêu mến của mình. Tuy nhiên, đằng sau thành tích ấy, cô bạn ấy phải đi học từ 5h30 sáng cho tới 11h đêm.

Sau khi kết thúc quãng thời gian kinh hoàng ấy, khuôn mặt bạn phờ phạc, ánh mắt bơ phờ, sau đó là mất ngủ và bị những cơn đau dạ dày hành hạ. Cô bé cho biết những người như cô bạn của em không thiếu ở tại chính Sài Gòn này.

“Học sinh chúng cháu sống thờ ơ, lãnh đạm, vô cảm và không có kĩ năng sống. Chúng cháu không biết phải làm gì nếu có động đất, sóng thần hay gặp một người bị đột quỵ ngay giữa đường.

Người lớn thất vọng vì cách ứng xử của thế hệ trẻ trong khi thế hệ trẻ chúng cháu lại thất vọng vì đang được giáo dục không có định hướng”, em tiếp tục.

Nhận thức được việc mình sẽ là “chuột bạch” khi mùa thi cử tới gần, bởi mỗi năm đề thi đại học lại đổi mới một kiểu, tác giả nhận ra mọi chuyện sẽ không thể tốt lên. Rồi sau tất cả, khi rời ghế nhà trường, đối diện với cuộc sống thật, tất cả các em sẽ lại lơ ngơ, hoang mang vì hoàn toàn không có những kĩ năng sống cần thiết.

Cô bé kết luận

“Cháu cầu xin các bác, các bậc cha mẹ, các thầy cô giáo: Xin hãy cho chúng con được SỐNG.

Xin cho phép chúng con được sống trong những tháng năm tuổi học trò một cách trọn vẹn nhất có thể.

Xin đừng quá kỳ vọng vào tụi con để rồi chính những kì vọng ấy khiến cho mọi người thất vọng.

Xin đừng chỉ trích chúng con khi bọn con bị điểm kém.

Xin hãy hiểu rằng mỗi người chỉ có những khả năng nhất định và bọn con không phải là thiên tài.

Cuối cùng, con xin mọi người hãy hiểu: HỌC SINH CŨNG CHỈ LÀ CON NGƯỜI, KHÔNG PHẢI MÁY MÓC”.

Thanh Hà (tổng hợp)

Xem thêm: