Phật luôn dạy rằng: “Phúc đức tại mẫu”. Chẳng phải vô duyên vô cớ mà người phụ nữ đóng vai trò quan trọng trong quá trình hình thành và phát triển nhân cách của con cái. Bởi, khi người mẹ làm được những điều này thì con cái họ sẽ học được theo.

1. Người mẹ cần biết tu khẩu

Con người hiện đại cả ngày đều bận rộn trong nhịp sống vội vã của kỷ nguyên công nghệ, thiếu đi cái tâm nhẫn nại và không đủ định lực kiềm chế cái miệng của mình.

Lời tuy ở ngoài miệng nhưng lại là chiếc gương có thể phản chiếu rất rõ cái tâm sâu thẳm của con người

Người bạn thân thổ lộ những điều thầm kín với bạn. Nhưng vì một vài chuyện nhỏ không như ý của bạn, bạn có thể sẽ lôi những chuyện xấu của người ấy cho người khác nghe. Những người định lực và tâm nhẫn nại không đủ nơi nào cũng có. Phải chăng mỗi người đều cần xem xét lại bản thân mình.

Hãy quản cái miệng của mình nghiêm khắc một chút. Bởi lời tuy ở ngoài miệng nhưng lại là chiếc gương có thể phản chiếu rất rõ cái tâm sâu thẳm của con người. Mở miệng nói dễ dàng nhưng biết cách ngậm miệng lại càng khó hơn.

Những lời tiêu cực hãy nói ít đi một chút, những lời tích cực lại cần nói nhiều hơn một chút. Hãy học cách khen ngợi, khích lệ và mang lại niềm vui cho người khác. Bậc quý nhân thường nói chậm rãi nhưng làm việc lại rất nhanh nhạy.

Càng cho đi bao nhiêu, cànɡ nhẫn nhịn bao nhiêu, ta lại càng nhận được về bấy nhiêu. Luôn có một kết quả tốt đẹp cho những gì ta đã hy sinh.

Ác khẩu chính là một trong bốn điều bất thiện khiến con người nhận quả báo nặng nhất (vọng ngữ, ỷ ngữ, lưỡng thiệt, áċ khẩu).

Xưa có câu: “Con người nhận một lời nói, Phật nhận một nén hương”. Khẩu đức tức là nói những lời có đạo đức, tức là không nói những lời khiến người khác bị tổn thương.

Trong cuộc sống, có một số người thường oán trách chuyện tình cảm của mình trái ngang, trắc trở, không thuận lợi. Cũng có người than trách ông Trời ban cho tài vận ít ỏi, không bằng người, trên đời kẻ tiểu nhân quá nhiều, vận mệnh thật chẳng công bằng.

Nhưng họ có thử ngẫm lại bản thân mình hay không? Rất nhiều người thường tùy tiện trong giao tiếp, không để ý đến lễ nghĩa, tiểu tiết. Đặc biệt là họ thường không chú ý đến khẩu đức, muốn nói gì thì nói cho sướng miệng, nói cho hả giận mà không nghĩ đến cảm nhận của người khác.

Họ không biết rằng lời nói lại là thứ vũ khí có tính sát thương mạnh nhất, âm thầm và dai dẳng nhất. Vậy nên cái miệng không tích đức thì sẽ làm tổn thương người khác. Lời nói cũng như mũi tên đã bay ra rồi lại quay ngược trở lại làm tổn thương chính mình.

Muốn bồi dưỡng khí chất, định lực thâm sâu phải bắt đầu từ việc “tu khẩu”. “Tu” có nghĩa là tu sửa, “khẩu” là cái miệng. Vậy nên trên bề mặt chữ nghĩa “tu khẩu” nghĩa là tu sửa, tu dưỡng cái miệng của chính mình, nói lời chân thành, chính trực, thiện lương, biết suy xét tới cảm nhận của người khác.

“Tu khẩu” không phải là việc có thể làm được trong một sớm một chiều. Cái gốc của nó chính là tu cái tâm kia của con người. Bằng cách tu sửa dần dần những tính cách, thói quen và ý nghĩ xấu thì những ý niệm và nghĩa cử thiện lương mới nảy mầm, đơm bông.

Cội nguồn của phúc phận gồm hạnh phúc, phú quý, trường thọ, bình an nơi thế gian đều sinh ra từ đức

Muốn có vận khí tốt thì khẩu đức rất quan trọng. Cuộc đời của một người đều cần luyện 2 bản lĩnh: Một là nói những lời để người khác kết duyên, hai là làm việc khiến người khác cảm động.

Việc ác không gì lớn bằng sự hà khắc, tâm ác không gì lớn bằng sự nham hiểm. Lời ác không gì lớn bằng những lời vu khống. Những lời làm tổn thương người khác, thậm chí còn sắc nhọn hơn dao. Cổ nhân nói: “Miệng có thể nhả ra hoa hồng, cũng có thể nhả ra cóc nhái”.

Người không để ý tới khẩu đức, chỉ biết nói những lời khiến người khác bị tổn thương sẽ giống như đóng những chiếc đinh lên tường vậy. Đợi đến khi bạn hối hận muốn rút đinh ra thì những hố sâu vẫn vĩnh viễn nằm yên tại đó.

Đừng nói những lời đâm vào xương tủy của người khác. Dẫu trêu đùa cũng đừng nhắm thẳng vào tâm bệnh khiến người khác xấu hổ, tự ti.

Những người thích nói những lời khó nghe thường bao biện cho mình bằng câu: “Phật khẩu, tâm xà”, “lời tuy thô nhưng thật”. Sự thực có phải như vậy không?

Cố ý gieo rắc những lời vu khống, ngoa ngoắt, đơm đặt để hại người là người xấu, đạo lý này ngay cả trẻ nhỏ cũng hiểu. Còn vì sự vô tri, ngốc nghếch hay sự sơ ý, bất cẩn của bản thân mà nói những lời làm tổn hại đến người khác, lẽ nào không đáng trách hay sao?

Cổ nhân có câu: “Rượu ngon uống lắm cũng say, người khôn nói lắm dẫu hay cũng nhàm”. Đừng nên nhiều lời, nói nhiều thất bại càng nhiều, tai ương càng lắm. Chỉ nên nói những điều cần nói, nói những lời nhân nghĩa mới có được phúc phận về sau.

2. Người mẹ nên biết kiềm chế cơn giận

Có một câu nói: trên đời này, tức giận chính là hình thức kinh doanh lỗ nhất đó sao. Khi chúng ta không thể kiểm soát được cơn nóng giận của mình thì hậu quả không mong muốn sẽ thuộc về chính mình.

Con người khi xưa, đa phần đều không dễ nóng giận. Nguyên nhân bởi xã hội khi đó, người người, nhà nhà đều nói đến tu dưỡng. Người dù có chính trực nhưng hay nóng giận cũng bị xem là phường thất phu, lỗ mãng, bị xem thường như kẻ ác.

Những năm gần đây, một số người cho rằng nếu như nuốt cái tức vào trong sẽ tổn hại sức khỏe, cho nên họ cổ vũ phát tiết xả giận ra ngoài. Tuy nhiên, có những lúc con người vì mất kiềm chế bực tức mà lại khiến huyết áp tăng cao, nguy cơ tim mạch, tổn thương sức khỏe. Vậy nên, tức giận hay không tức giận mới tốt? Các nhà tâm lý mỗi người đều có cái lý riêng của mình.

Albert Einstein từng nói: “Giận dữ chỉ sinh tồn trong ngực của kẻ ngu si”, cũng đồng nghĩa là người tức giận là người lấy cái sai sót của người khác để trừng phạt chính mình.

Tức giận xuất phát từ tâm, do vậy chữa bệnh cũng phải xuất phát từ tâm, phải dưỡng tâm. Không tức giận không có nghĩa là phải là kìm nén cơn giận trong tâm, mà là cần xả bỏ chúng từ căn nguyên gốc rễ. Vì dù nguyên nhân khiến bạn tức giận thuộc về ai thì nóng giận chỉ làm nó phức tạp thêm.

Kỳ thực, khi một người mang trong tâm sự oán giận, cũng chính là lúc họ đánh mất đi trí huệ của mình. Con người trở nên điên loạn, liều lĩnh, mất đi lý tính và rồi từ đó cơn giận sẽ khống chế trí tuệ và năng lực của chúng ta. Sự việc cũng theo đó mà phát triển theo chiều hướng bất lợi, điều còn lại chỉ là sự bi thương buồn khổ.

Xưa nay các bậc tu hành đắc Đạo đều khuyên nhủ con người nên tu tâm dưỡng tính, mở rộng tấm lòng thênh thang, sẵn sàng bao dung, sẵn sàng tha thứ cho bất kỳ sự việc gì. Làm được như vậy thì mọi ức chế cảm xúc ắt không còn chỗ đứng trong tâm chúng ta và thân thể theo đó mà tự nhiên tự tại.

3. Người mẹ phải luôn nhớ 4 chữ vàng “Từ, bi, hỷ, xả”

Nhân quả có thể không hiển thị ngay, mà nó sẽ còn di chuyển qua vòng tuần hoàn của kiếp luân hồi. Chính bởi vậy, ngay từ bây giờ, hãy sống thật từ bi nhân hậu, đối xử tốt với mọi nɡười như chính bản thân mình. Có như vậy, đời đời kiếp kiếp sau, ta sẽ được ăn quả ngọt.

Còn ngược lại, khi chúnɡ ta đối xử ác, không thiện với người khác, thì bản thân người ta chỉ chịu 3 phần, còn 7 phần là dành cho chính bạn đấy. Đừng tự hủy hoại bản thân và những người xung quanh bởi một phút ích kỷ nhỏ nhen.