Cách đây 4 năm, anh Nguyễn Văn Hách (44 tuổi), thôn Vũ Xá, xã Dương Quang, huyện Mỹ Hào, tỉnh Hưng Yên nổi tiếng khắp các mặt báo là “gà trống” đơn thân nuôi 8 đứa con thơ (2 gái, 6 trai).

Kết hôn năm 1999, vợ chồng anh Hách lần lượt cho ra đời 8 đứa trẻ, đến khi đang mang thai đứa con thứ 9 thì chị Bích qua đời.

Khi ấy chỉ còn hơn một tháng nữa đến ngày dự sinh, chị Bích vẫn ra đồng làm cố. Trên đường về nhà, đường gồ ghề, chị không may bị ngã, nhưng một mình chịu đau, không dám kể với chồng. Mấy ngày sau, chị lên cơn đau bụng dữ dội. Anh Hách chỉ nghĩ vợ sinh sớm, 12h đêm đưa vợ đến bệnh viện tỉnh cấp cứu nhưng được yêu cầu chuyển gấp lên tuyến trên.

Các bác sĩ cho biết thai đã chết lưu, không giữ được. Dù được chuyển lên Hà Nội, nhưng cả chị Bích và đứa trẻ trong bụng đều không qua khỏi. Mất vợ, mất con chỉ trong một đêm, người đàn ông tội nghiệp chỉ biết nén nỗi đau để tiếp tục làm chỗ dựa cho 8 đứa con thơ.

Mất mẹ, đứa út khi đó mới chỉ 2 tuổi, nửa đêm khóc đòi mẹ, nhiều đêm anh Hách không ngủ được vì con quấy. Những đứa trẻ trước đó vốn hoạt bát bỗng trở nên ít nói và lầm lì. Mỗi khi các con hỏi “mẹ đâu rồi?”, anh Hách không giấu giếm, đành ngậm ngùi nói sự thật “mẹ mất rồi các con à”. Chúng im lặng, từ đó không hỏi nữa.

Do thiếu vắng bàn tay người phụ nữ, lại nhiều trẻ con nên nhà cửa không mấy khi tươm tất, sạch sẽ. (Nguồn ảnh: Kênh 14).

Vợ mất, một mình “gà trống” nuôi 8 đứa con, không gửi nhờ ai chăm sóc, anh Hách chẳng thể đi làm ăn xa hay có công việc thu nhập tốt hơn. Anh chỉ biết bám mảnh vườn nhà, đồng áng, quanh quẩn giặt giũ, nấu cơm, bế bồng con cái, cũng hết cả ngày.

Suốt 4 năm, anh Hách cùng 8 người con phải ở trong căn nhà 3 gian dột nát, tường bong tróc, những hôm trời mưa mái tôn rơi xuống đất. Sau này, được người thân quyên góp, anh vay thêm ngân hàng, xây căn nhà cấp 4 vững chãi. Bên trong căn nhà, vẫn không có bất cứ tài sản nào quý giá, ngoài chiếc bàn sắt, vài ba ghế nhựa dành khi có khách đến chơi. Trước nhà là vườn rau người bác trồng từ lâu, thỉnh thoảng anh Hách hái vào nấu ăn.

Căn nhà 3 gian rộng khoảng 50m2 nơi 9 bố con sống lay lắt nhiều năm trước khi có nhà mới. (Nguồn ảnh: Kênh 14).

Con gái lớn năm nay đã 22 tuổi, là đứa duy nhất học xong lớp 12, hiện đã lấy chồng và sinh con. 3 người con thứ do không có tiền ăn học nên chỉ mới hết cấp 1 đã đi học nghề, mong muốn “kiếm tiền nuôi bố và các em”. 3 đứa nhóc tiếp đều đang học Tiểu học, riêng con út mới 5 tuổi, vẫn học mẫu giáo.

Mỗi bữa, cả nhà tốn khoảng 2,5 cân gạo. Hôm nào có tiền, anh mới dám mua thêm thịt, còn không cứ bữa rau bữa cháo qua ngày. Thậm chí những bữa không có rau, cả nhà đành ăn cơm với nước mắm. Mấy đứa trẻ ăn uống thiếu chất, nom có vẻ hơi xanh, nhưng bù lại chạy nhảy, phơi nắng suốt ngày nên không mấy khi ốm.

Tài sản lớn nhất của anh là 8 đứa con, ngoan ngoãn và yêu thương nhau. Dù cuộc sống quanh năm khó khăn, thiếu ăn thiếu mặc, nhưng anh tự hào mình là “ông bố quốc dân” chưa bao giờ đánh mắng con cái. Có người đến xin con về nuôi, nhưng anh không dám, bởi chúng là “lộc trời cho”, là động lực giúp anh mạnh mẽ đương đầu với tất cả.

“Mình tạo ra chúng thì mình phải có trách nhiệm. Tôi biết, các con ở với tôi chịu nhiều thiệt thòi, nhưng ruột thịt vẫn hơn. Thôi, dù khó khăn, bố con nuôi nhau cho vui…”, ông bố 8 con chia sẻ, theo Doanh nghiệp và Tiếp thị.

Có thể bạn quan tâm:

videoinfo__video3.dkn.news||c90b7fa55__

Ad will display in 09 seconds