Đôi lời về tác giả: Tống Thần Quang tiên sinh là một chuyên gia nổi tiếng về Đông y và Kinh Dịch. Đầu những năm 80 của thế kỷ trước, vì mắc bệnh, ông kết giao với hai vị bác sĩ Đông y có tuyệt kỹ, có thể được coi là kỳ nhân. Từ đó ông chuyển sang học Đông y, nghiên cứu kinh lạc.

Người Trung Hoa cổ đại xưa quan niệm “Y nguyên ô dịch, y dịch đồng nguyên” nghĩa là: Y có nguồn gốc từ Dịch, Y Dịch cùng nguồn gốc. Thần Y Tôn Tư Mạc cũng từng nói: “Không biết Dịch, không đủ để nói là Thái y”. Vì vậy, sau này Tống Thần Quang quay sang nghiên cứu thêm Kinh Dịch, kết hợp dự đoán học của Chu Dịch và chẩn đoán của Đông y với nhau. Từ đó ông phát hiện việc chẩn đoán thăm khám bệnh trở nên vô cùng chuẩn xác. Cuối cùng, ông làm chuyên viên ở một viện nghiên cứu khoa học nhân thể, chuyên nghiên cứu về khoa học nhân thể, đồng thời được mời đến Nhật Bản giảng dạy.

Dưới đây là bài viết của tiên sinh Tống Thần Quang đăng trên mạng Chánh Kiến về tác dụng kỳ diệu của sâm.

Một hôm, một bác sĩ Trung Y nói rằng một bệnh nhân của ông cho rằng Trung Y không thể sánh kịp với những loại thuốc thảo dược hiện nay. Một số phương thuốc có cả vài chục vị hợp thành, trong khi các toa thuốc Trung Y, chẳng hạn như sâm, chỉ có duy nhất một vị.

Một thông dịch viên làm việc thông dịch qua nhiều năm nay đã cảm thấy thiếu sinh lực và yếu ớt, đến độ ông gặp khó khăn khi nói chuyện. Ông đã thử nhiều phương thuốc nhưng vẫn không thấy khả quan. Rồi ông tìm đến một bác sĩ Trung Y. Vị bác sĩ này bảo ông ngậm một miếng sâm. Cách này làm cho triệu chứng bệnh của ông khỏi.

Tại sao các phương thuốc chứa nhiều vị lại không có hiệu lực hơn một miếng sâm?

Theo cuốn “Thần Nông bản thảo kinh”, sâm có vị ngọt và hơi lạnh. Nó đặc biệt tốt cho các nội tạng quan trọng. Khoa học hiện đại có thể phân tích các vị trong Trung Y, nhưng vẫn không đạt tới tinh túy thực sự của nó. Thực ra, đặc tính của các vị trong Trung Y thì không thể nào tách ra được. Đặc tính của Trung Y nghiên cứu về bản chất của Âm và Dương (lạnh, mát, ấm và nóng) và vị của nó (ngọt, cay, mặn, chua, và đắng). Mỗi vị có thể được chia theo bản chất và đặc tính. Ví dụ, vị ngọt có thể làm gia tăng tuần hoàn máu và tăng cường sinh lực.

Đặc tính mà sâm có được có mối quan hệ với môi trường mà nó mọc. Sâm hoang dã thường mọc ở sườn núi với độ cao từ 500 đến 1.100 mét. Nó thường được tìm thấy ở núi Trường Bạch và Tiểu Hưng An Lĩnh ở Đông Bắc Trung Quốc. Chữ “sơn” tiếng Hoa đến từ quẻ “Cấn” trong Bát Quái. Quẻ này mang nhiều Âm hơn Dương và đối ứng với tính hàn lạnh của núi. Vì thế, sâm có một chút tính hàn. Nhưng sâm mọc trên sườn núi, tức là ở bên mặt Dương của núi, vì thế sâm cũng có một chút tính Dương. Thêm vào đó, quẻ “Cấn” thuộc về yếu tố “Thổ” mang tính ngọt, và vì thế sâm có phần tính Dương của ngọt.

Núi Trường Bạch, Trung Quốc (Ảnh: Sina.com)

Trong số các bộ phận nội tạng của chúng ta, lá lách và bụng thuộc về tính Thổ, mà theo Trung Y là gốc của năng lượng. Vì thế, phần Dương của tính ngọt trong sâm có thể củng cố tính Dương của lá lách và bụng, theo đó mang năng lượng đến khắp toàn thân.

Đây là lý do tại sao những phương thuốc khác không thể sánh được với hiệu quả chữa lành bệnh của sâm. Nhưng dĩ nhiên, tại một tầng thứ thâm sâu hơn, sâm và các yếu tố khác của Trung Y có hiệu quả bởi vì chúng được truyền cấp cho con người bởi Thần. Trung Y chính là một món quà của Thần cho nhân loại.

Từ Khóa: