Vâng, thế là chúng tôi vừa hoàn thành chương trình Đài Bắc – tất cả chín suất diễn. Buổi diễn cuối cùng của chúng tôi là suất ban ngày, và sau khi thu dọn sân khấu và đóng thùng, chúng tôi được rảnh buổi tối. Vậy làm gì bây giờ?

Đài Bắc là một thành phố không bao giờ ngủ. Cũng giống như New York, nhưng với một hương vị châu Á. Chúng tôi có hai tiếng rưỡi đồng hồ quý giá. Nên đi đâu nhỉ?

Có rất nhiều việc để làm và thưởng ngoạn ở Đài Bắc: Huyện Tây Môn Đình (Ximending) nhộn nhịp, Đài Bắc 101 (cho đến gần đây được gọi là tòa nhà cao nhất thế giới), cảng Đạm Thuỷ (Tamsui Harbor)… Và mua sắm thì khắp mọi nơi— Công Quán (Gongguan), SOGO, thậm chí cả nhà ga xe lửa Đài Bắc cũng có một trung tâm mua sắm lớn. Nên làm gì với 150 phút của chúng tôi?

Hãy tiến về điạ điểm thu hút nhất của Đài Loan—chợ đêm.

Vì Tây Môn Đình là gần nhất với khách sạn của chúng tôi, chúng tôi bắt đầu ở đó. Trời choạng vạng tối khi chúng tôi ra đường, và lúc đầu, không có nhiều người dân trên đường phố. Nhưng khi chúng tôi đến gần, như thể ban ngày được quay trở lại giờ bận rộn nhất. Đám đông người dân địa phương, hầu hết là giới trẻ, nói chuyện ồn ào về: mua sắm, ăn uống, gặp gỡ bạn bè, và chơi đùa.

Bị bao vây bởi dân Đài Loan cùng lứa tuổi, chúng tôi cảm thấy không thích hợp trong đôi giày thể thao màu đen và áo thun đơn giản của mình. Các cô gái xung quanh diện quần bó và váy đầm, mang giầy Converse đầy màu sắc và áo hoa hoè. Tất cả đều có tóc mái cắt thẳng giống nhau nằm trên kính gọng đen.

“Wow! Chắc chắn là rất nhiều người có thị lực kém”, thoạt đầu tôi nghĩ thế. Nhưng sau đó chúng tôi đi qua một vài cửa tiệm bán gọng kính. Chỉ có gọng, mà không tròng. Thì ra—nó chỉ là một thứ thời trang.

Chúng tôi đi lang thang xuống đường phố, thò đầu vào các cửa hàng thú vị. Tây Môn Đình là một nơi tuyệt vời để lựa chọn thoải mái quần áo, giày dép, và đồ phụ tùng. Từ một UNIQLO bốn tầng đến các cửa hàng địa phương nổi bật, chúng tôi có thể nán lại đây hằng giờ.

Nhưng chúng tôi có khát vọng lớn hơn. Trạm kế tiếp của chúng tôi, thiên đường thực phẩm.

Chợ đêm Thạch Lâm

Chợ đêm nổi tiếng Thạch Lâm khoảng 15 phút lái xe từ Tây Môn Đình, nhưng thay vì đón taxi, chúng tôi chọn tàu điện ngầm để tránh kẹt xe. Khi chúng tôi đi xuống đường hầm Trạm Tây Môn, chữ đầu tiên hiện trong đầu tôi là: “có trật tự”.

Đài Bắc là một thành phố đông dân cư, nhưng đáng ngạc nhiên là tàu điện ngầm lại quá sạch sẽ. Sử dụng hệ thống không gì dễ hơn. Tất cả các bản hiệu đều viết bằng tiếng Hoa và tiếng Anh. Đi lại nhanh và rẻ. Từ Tây Môn đến Thạch Lâm chúng tôi chỉ tốn 68 xu Mỹ cho mỗi người.

Chúng tôi đi nhanh xuyên các nhà ga để tiết kiệm thời gian… chúng tôi chỉ còn 80 phút.

Chúng tôi thật đói bụng khi đến Thạch Lâm. Vì vậy, chúng tôi không phí chút thời gian nào. Thạch Lâm là một trung tâm thực phẩm khổng lồ dưới lòng đất bán tất cả các loại đồ ăn nhẹ Đài Loan. Chúng tôi thấy được tất cả mọi thứ từ bạch tuộc chiên đến sinh tố trái cây sầu riêng. Tất nhiên có tất cả các món thường như bánh đậu đỏ, đá bào với nhân trên mặt, bánh kẹp hành lá, v.v. Ồ, và, tất nhiên, trà sữa trân châu.

Nhưng hôm nay tôi cũng muốn thử món mới, và tôi rất đổi vui mừng là tôi đã thử, bởi vì tôi phát hiện ra một món hảo mới—bánh mì quan tài. Nó chẳng qua như bánh mì nướng dày của Texas, được chiên và rỗng. Sau đó nó được nhồi với một món đặc biệt bằng thịt gà hoặc dứa hay bất cứ món gì bạn muốn chọn. Sau đó, quan tài được đóng đinh. Vâng, giống như niêm phong. Nếu bạn đã từng ghé thăm Đài Loan, đây là món phải-thử. Nó ngon thấy mồ luôn.

Diễn viên Michelle Wu và tôi sửa soạn ra về với thức ăn chợ Thạch Lâm trong bụng và túi xách của mình.

Chuyến về thì giống nhau ngoại trừ hai điều: 1) Tôi khám phá ra rằng không được phép ăn uống trên tàu điện ngầm; 2) chúng tôi chạy. Chúng tôi phí nhiều thời gian để lựa thức ăn, mua thức ăn, và ăn thức ăn đến nổi bị chậm trễ lịch trình và có vẻ như vô vọng. Ngay cả chạy suốt đường cũng không lạc quan mấy. 

Sự kiện cứu nguy chúng tôi là vì chúng tôi là vũ công. Chúng tôi nhảy vọt và trở lại tại khách sạn lúc 9:58 đêm… sớm được hai phút.

Chúng tôi chắc đã phá kỷ lục tối nay. Có lẽ hầu hết calory đã bị dùng hết trong ga điện ngầm.

Tác giả: Cindy Liu từ Toronto, hiện là Diễn viên chính cùng Công ty Lưu diễn Shen Yun.

Theo Shen Yun Blog

Xem thêm:

Phóng sự: Hiện tượng nghệ thuật toàn cầu Shen Yun

videoinfo__video3.dkn.news||fea87dadf__

Ad will display in 09 seconds