Mấy hôm nay Lão lạ lắm. Lúc nào Lão cũng mặc cái áo khoác đen và kéo dây kéo kín tới cổ. Thời tiết ở Sài Gòn lúc này nóng hầm hập. Nhìn lên không gian thấy vô vàn ảo ảnh lung linh mà người ta gọi là… Trời đổ hào quang. Do thời tiết chuyển mùa sắp mưa cộng với hiện tượng hiệu ứng bê tông đô thị.

Lão đứng ở lề đường, nơi gần cái Ngã tư có tín hiệu đèn xanh đèn đỏ quen thuộc. Chỗ đó mặc nhiên thành nơi mà Lão được… quyền sử dụng đất. Nói tóm lại là Lão có “sổ đỏ” chỗ ngã tư ấy. Chẳng phải chính quyền địa phương cấp đất cho Lão. Do Lão tự “xí chỗ” mà có. Cùng bán vé số ở ngã tư đó với lão còn gần cả chục người khác. Họ cũng già rồi, cũng nghèo xơ xác, cũng phơi mình trong nắng mưa để bán số kiến thiết mưu sinh. Cực khổ lắm chứ nhưng Lão nghĩ: “Mình còn được như thế này là cũng còn may mắn lắm rồi!”.

Cũng chẳng ai thắc mắc vì sao lúc này trời nóng như đổ lửa mà Lão lại luôn mặc cái áo khoác đen ấy. Đèn đỏ thì xe dừng, đèn xanh thì họ vội vã đi để cuốn theo nhịp sống hối hả của xứ Sài Gòn. Ai đâu rảnh mà tìm hiểu cái điều nghịch lý ấy.

Chuyện ấy chỉ một mình Lão biết.

Lão làm cái nghề này cũng đã gần 20 năm rồi. Ngày nào cũng vậy, dù nắng, mưa, bão táp, Lão vẫn đứng ở cái góc đường đó. Xe dừng đèn đỏ thì Lão chào mời mọi người mua vé số. Sở dĩ người ta mua vé số là vì người ta thương Lão. Người ta thấy Lão già kham khổ, có vóc dáng gầy còm, nhăn nheo và làn da đen mốc vì cháy nắng.

Người ta mua số của Lão như một cách làm phước, làm từ thiện chứ mấy ai nghĩ là mua số rồi được trúng số đâu. Mò kim đáy biển mà! Nhờ vậy mà Lão còn tồn tại ở xứ Sài Gòn hoa lệ này.
Chiều khoảng 3 giờ là Lão kết thúc một ngày… “đứng đường”. Lão lại chỗ đại lý vé số nhận vé số mới của ngày mai. Xong Lão về nhà nghỉ ngơi.

“Nhà” của Lão là một góc nhỏ dưới chân một cây cầu vượt. Chỗ này Lão cũng tự chiếm mà ở. Đã mấy lần chính quyền giải toả. Lão chạy cù bơ cù bất, rồi ngủ ở sạp trái cây, sạp thịt… Những lúc ấy Lão nhớ “nhà”lắm. Lão luôn khao khát cháy bỏng là có một túp lều đúng nghĩa mà Lão đường đường chính chính làm chủ. Nhưng đó chỉ là mơ ước xa vời, vì ở cái đất Sài Gòn này muốn có một cục đất chọi chim thì cũng đâu có dễ dàng gì. Bị chính quyền địa phương “đuổi”, Lão lưu lạc, tha hương vài ngày rồi Lão cũng trở về… “nhà” của Lão. Ở cái góc nhỏ dưới chân cầu vượt ấy đã quá quen thuộc, thân thương với Lão rồi.

Bữa đó trời cũng vừa sụp tối, thành phố đã lên đèn. Lão đang nằm ngẫm nghĩ chuyện đời thì có hai vợ chồng trẻ nọ ghé xe du lịch trước “nhà” lão. Lão cũng chẳng bận tâm gì tới đôi vợ chồng nọ. Nhưng thật bất ngờ, hai vợ chồng đó đến… tìm Lão! Lần đầu tiên trong đời mình, Lão có khách đến “nhà” lão. Lão ngơ ngác, luống cuống, vụng về…

Thì ra vợ chồng đó từng mua vé số của Lão ở cái Ngã tư đường ấy và họ… trúng được 2 vé giải đặc biệt, loại vé mười nghìn đồng. Họ tìm đến Lão để “đền ơn” cho cái duyên được Thần Tài phò hộ thông qua lão bán vé số. Điều ngẫu nhiên là họ là đồng hương của Lão. Họ cùng ở xứ Bạc Liêu mà, cách nhà Lão không xa. Họ hứa khi họ trở về Bạc Liêu sẽ truy tìm giúp Lão bà vợ và cô con gái giúp Lão.

Vợ chồng họ “đền ơn” cho lão 50 triệu đồng. Cầm xấp tiền toàn giấy bạc có mệnh giá 500 nghìn mới tinh mà lão cứ nghĩ mình ở trong mơ!. Hàng ngày Lão bán được cũng không quá 100 tờ vé số. Tiền lời (lãi) mỗi ngày cũng chỉ vài chục nghìn. Vậy là cũng hạnh phúc lắm rồi. Lão ăn uống tiết kiệm lắm. Lão thường xin cơm từ thiện để ăn mà dành tiền phòng thân… Lão nghĩ: Ở chốn đô thành này nếu bị bệnh hay gặp chuyện gì thì làm sao nhờ ai được. Vì vậy Lão cố dành dụm tiền phòng thân.

Lão gói xấp tiền trong cái túi vải, rồi bỏ vô cái túi nhựa. Lão bỏ cái túi tiền đó vào cái túi bên trong của cái áo khoác đen. Lão còn cẩn thận gài thêm mấy chiếc kim tây ở miệng túi nữa. Lão không bao giờ rời xa cái áo khoác đen ấy. Đó là lí do vì sao trời nắng như đổ lửa mà Lão vẫn mặc cái áo khoác đen ấy.


Hồi trước kia Lão ở Bạc Liêu (lúc đó còn là tỉnh Minh Hải, sau này mới chia ra hai tỉnh là Cà Mau và Bạc Liêu). Lão có vợ con đàng hoàng. Nhà lão không giàu nhưng cũng không nghèo. Vợ chồng lão thương yêu nhau lắm. Vợ chồng Lão có được đứa con gái đầu lòng đã tròn một tuổi. Rồi bất ngờ Lão trúng đặc biệt được 5 tờ vé số, loại vé 2 nghìn đồng. Từ một trung nông bình thường, nhà Lão trở thành… “đại gia”. Lão lại có tính… “gia trưởng”. Đàn ông ở vùng quê ngày ấy thường là chủ gia đình. Phụ nữ thường cắn răng cam chịu để giữ cho gia đình êm ấm.

Do giàu… bất ngờ, đột xuất, lão lúc đó bối rối hay nói thẳng là Lão không biết xài tiền như thế nào. Bắt đầu từ những buổi tiệc tùng liên miên để “ăn mừng” trúng số. Và khi đã bị ma lực đồng tiền chi phối, Lão hoàn toàn trở thành một con người khác.

Mỗi khi được người ta kêu lão bằng cái tiếng… “Đại gia”, thì cơn sốt hãnh diện chạy khắp người Lão. Lão toàn quyền trong gia đình mà. Lão vung tiền không tiếc vào các chầu nhậu vô bổ cùng với bạn bè quen cũng có, lạ cũng có. Từ lúc Lão trúng số, bạn bè lão ngày càng đông đúc. Lớp nhậu ở nhà, lớp đi ra quán xá. Rồi bạn bè giới thiệu Lão đến nhậu ở những chỗ… “tươi mát”, có… “Em út” phục vụ từ A đến Z. Lão chìm dần vào những cuộc truy hoan. Càng ngày lão càng rời xa người vợ tào khang đã bao năm chăn gối, chia sẻ ngọt bùi với Lão…

uối cùng vì mê mẩn một em “chân dài tới nách” mà Lão đã gom hết số tiền còn lại để cùng người đẹp lên cái xứ Sài Gòn hoa lệ này lập nghiệp. Chẳng có kinh nghiệm gì ở thương trường, cộng với sự cạnh tranh khốc liệt của các thương gia, Lão mau chóng bị phá sản. Tiền hết, vậy là người trong mộng của Lão cũng… “hô biến” không từ mà biệt lão. Lão bơ vơ, lạc lõng, cay đắng ở cái chốn thị thành xa lạ này… Và từ đó, hoàn cảnh buộc lão phải trở thành người… “đứng đường” để bán từng tờ vé số mưu sinh qua ngày… Lão không còn mặt mũi nào quay về với gia đình…


Mấy bữa nay Lão thấy trong người không được khỏe. Tuổi cao cùng với những ngày tháng dầm mưa dãi nắng để bán vé số đã lấy dần đi sức khỏe của Lão.

Những đêm trằn trọc vì mất ngủ, Lão nghĩ rất nhiều về tội lỗi của Lão. Lão không thể nào tha thứ cho bản thân mình vì đã vong vong phụ người vợ hiền. Lão lại nhớ đến đứa con gái duy nhất của lão… Chà!… Năm nay công chúa đâu cũng hai mươi hai tuổi rồi còn gì? Không biết mẹ con nó còn ở chỗ cũ không? Không biết con gái có chồng chưa nữa?…

Lão cứ nghiền ngẫm sự Đời và Lão ngộ ra rằng:

Con Người ta cuối cùng thì chữ tình mới là quan trọng nhất. Dù rằng Cuộc sống vốn cần tiền. Nhưng tiền chỉ là phương tiện, là điều kiện để sống chứ tiền không thể sưởi ấm trái tim lạnh lẽo, khô cằn, chai sạn…

Lão lại nhớ lại những ngày chia bùi sẻ ngọt cùng người Vợ tào khang. Ừ… Mà vợ mình đẹp lắm, hiền lắm… Sao lúc trước mình không nhận ra điều đó? “Mất rồi mới tiếc mới đau… “, Lão chua chát thầm nghĩ…

Bất giác lão mơ ước được trở về mái nhà xưa. Không lúc nào bằng lúc này, Lão thấy nỗi cô đơn, trống rỗng một cách khủng khiếp. Và… Lão khóc! Lão khóc như một đứa trẻ. Lão khóc mà không kềm chế được cảm xúc. Tấm thân gầy còm của Lão rung rung theo nhịp khóc của lão. Đôi mắt lão nhòe lệ, mờ dần… nhưng Lão vẫn cố nhìn về hướng xa xăm… Cái hướng quê hương Bạc Liêu thân yêu mà xa lạ. Nơi đó Lão đã từng có tất cả nhưng cũng chính Lão đánh mất tất cả…

Rồi Lão nghĩ đến…cái chết và lão… sợ. Dù rằng lão vẫn biết kiếp người không thể thoát được cái quy luật Sinh – Lão – Bệnh – Tử. Nhưng hôm nay tự nhiên Lão nghĩ đến giờ phút lìa xa Cõi tạm ở nơi đất khách quê người. Lão phải… “ra đi” trong cô độc! Cái ý nghĩ ấy sao mà cứ đeo bám, hành hạ Lão! Lão co dúm người lại rồi lấy mền (chăn) trùm kín cả người lão để chạy trốn cái ý nghĩ khủng khiếp đó!…

Pin… Pin…

Tiếng còi xe và tiếng bánh xe du lịch thắng két trước “nhà Lão” làm Lão choàng tỉnh và thoát ra khỏi những ý nghĩ ghê sợ kia. Lão quay ra nhìn chiếc xe. Lão thấy trên xe có nhiều người lao nhao.
Người tài xế không ai khác chính là người đồng hương của lão. Người đã từng trúng hai vé số mua của lão. Người đã cho lão 50 triệu và hứa sẽ tìm vợ con lão giùm lão…

Ôi… Kìa!…

Bước xuống xe là một người phụ nữ mà Lão vừa thấy xa lạ lại vô cùng quen thuộc. Đôi mắt ấy không thể nào lầm được!…

Phải… ông Tư Cam… không… ông? – Người phụ nữ vừa khóc vừa hỏi lão.

Bà… là… má (mẹ) con Thảo phải không?

Tui nè! Tui là… vợ ông nè! – Người phụ nữ mái tóc đã điểm bạc chỉ nói được vậy rồi khóc nghẹn.

Ba… ơi! Con là… con gái… của ba nè! Con là… Thảo nè ba ơi!… Con gái lão ôm chầm lấy lão mà hôn. Những giọt nước mắt làm ướt cả gương mặt hốc hác, nhăn nheo của Lão…

Con gái… của ba… đây sao?…

Lão khóc nghẹn ngào trong niềm hạnh phúc vô bờ. Có lẽ trong giấc mơ, dù là đẹp nhất, Lão cũng chưa từng gặp…

Bà… không… oán hận.. tui… sao Bà?

Tui… oán… lắm… chứ! Nhưng bây giờ không oán hận nữa đâu!…

Họ lên xe trở về Bạc Liêu. Xe dừng lại chỗ ngã tư ấy khi đèn đỏ. Chỗ ấy nơi Lão có quyền sở hữu một góc đứng bán vé số gần hai mươi năm. Chỗ ấy từ nay chỉ còn là hoài niệm…

Xe chạy xa dần… xa dần… cái ngã tư. Lão cố nhìn lần cuối cái góc lề đường ấy nhưng hình ảnh mờ dần… mờ dần… vì đôi mắt Lão đã đầm đìa nước mắt…

Có thể bạn quan tâm:

videoinfo__video3.dkn.news||fb2a5bc21__

Ad will display in 09 seconds