Ba mất, mẹ một mình tần tảo, gồng gánh nuôi các con ăn học. Dần dần các con khôn lớn, mẹ dựng vợ gả chồng, đứa nào cũng có chút ít tài sản ra ở riêng. Nhờ có nghề nghiệp, vốn liếng sẵn, con cái dễ dàng tiến bước hơn trong cuộc sống.

Về già, mẹ giao lại nhà cửa ruộng vườn, ở với cậu Út. Thương mẹ, cậu mợ Út hiếu thảo lo lắng, chu cấp mẹ đầy đủ, từ ăn uống đến tiền bạc. Tuy trong túi lúc nào cũng có tiền, nhưng mỗi bữa đi ăn sáng ở đầu ngõ, mẹ chỉ ăn đúng 10 nghìn đồng.

Ở nhà mỗi bữa ăn, có chút canh, chút cá kho thừa, mẹ cũng tằn tiện gói gém đem cất. Đã vậy, suốt ngày mẹ cứ lo mấy con gà, con vịt, dẫy cỏ mảnh vườn, chân tay không lúc nào chịu để yên. Đôi khi đêm khuya, trời mưa cả nhà đang ngủ, mẹ một mình loay hoay ở chuồng gà, sợ nước mưa dột vào mấy ổ trứng.

Nhiều lần, thấy mẹ lom khom dẫy cỏ ở ngoài vườn, cậu Út xót ruột sợ mẹ bệnh, nói: “ Đợi cỏ lớn nhiều chút, tụi con phun thuốc chốc lát là xong, mẹ dẫy chi cho khổ?”. Mẹ bảo:“ Khi nào tụi bay phun thuốc hẳn hay, chứ mẹ mà thấy cây cỏ mọc trong vườn là không chịu được ”.

Đứa cháu, con chị đầu có chồng. Lúc làm lễ, anh chị em mỗi người đều cho cháu một chỉ vàng. Bỗng dưng, mẹ lấy túi vải trong lưng quần ra, cho cháu 2 chỉ vàng. Cả nhà ai cũng ngạc nhiên. Đám cưới xong, mấy con xúm lại hỏi: “ Tiền ở đâu mẹ có vậy?”. Mẹ bảo:“ Tiền những ngày tết các con lì xì, mẹ để dành. Từ nay về sau, mỗi đứa cháu có vợ có chồng, mẹ cho hai chỉ vàng.”.

Một đời vất vả lo cho con, giờ đây mẹ muốn chắt chiu cho cháu nữa, thương quá, không biết nói làm sao!

Lớn tuổi rồi, mẹ không còn cầm cuốc dẫy cỏ được nữa, chỉ quét nhà, quét sân, làm những công việc nhẹ. Mới đầu, cậu mợ Út không cho làm nhưng anh chị bảo để cho mẹ làm, có hoạt động, sức khỏe tốt hơn. Gần đây, mẹ trái tính thường hay đến quán đầu ngõ mua cái bánh, chai nước ngọt, nhưng toàn đưa tiền 200, 500 nghìn thôi. Lúc đầu chủ quán không biết còn bán, sau trong xóm không ai bán nữa, vì quán nhỏ không đủ tiền lẻ. Cậu Út vô tình biết được, về hỏi mẹ:

Nhà có bánh, nước yến đủ loại, sao mẹ không dùng mà đến quán mua?

Mẹ bảo: Mẹ cốt là đi đổi tiền lẻ, để dành. Sau này mẹ mất, mấy con có sẵn tiền lẻ rải đi chôn, đỡ lo!…

Lê Đức Quang
(Truyện đọc 60s)

Có thể bạn quan tâm:

3 loại người nên tránh, 3 kiểu bạn nhất định phải kết giao

videoinfo__video3.dkn.news||d572a4f07__

Ad will display in 09 seconds