Câu chuyện trở về của Tùng, 1 trong 24 công nhân Việt Nam nhiễm nCoV, đang làm việc tại dự án thuỷ điện Sendje, tỉnh Littorial, Guinea Xích Đạo được chia sẻ trên Vnexpress đã nhận được nhiều đồng cảm của bạn đọc khắp cả nước. Xin được chia sẻ lại cùng quý độc giả.

Những ngày cuối tháng 6 năm 2020, Tùng cũng như nhiều công nhân khác có triệu chứng khó thở, mất vị giác nhưng họ đều nghĩ là chỉ bị cảm cúm do chuyển mùa. Quốc gia châu Phi khi đó ghi nhận hơn 1.000 ca nhiễm nCoV, 12 ca tử vong. Điều đáng lo ngại, là giới chức nước này không muốn chia sẻ dữ liệu với cộng đồng y khoa thế giới.

Mãi đến đầu tháng bảy, 116 trong tổng số 219 công nhân Việt Nam đang làm việc tại công trường thuỷ điện Sendje như Tùng mới được xác định dương tính với nCoV.

Sau khi xác định mắc Covid-19, Tùng cách ly tại khách sạn De Federaciones, thành phố Bata. Anh được lấy mẫu xét nghiệm ba lần. Sinh hoạt gói gọn trong căn phòng ba mươi mét vuông cùng sáu ca dương tính khác. Không ai nói chuyện với ai. Họ chỉ được báo tin về nhà bằng những chiếc điện thoại không sim kết nối internet.

Chờ đợi chuyến bay giải cứu, với anh công nhân là quãng thời gian “không phân biệt được đêm ngày, chỉ ăn, nằm chờ, tiêm và uống thuốc”. Những bữa ăn không có rau và cơm, chỉ có món ăn bản địa là bột mì hoặc súp sắn. Ăn được hai miếng lưỡi muốn nhè ra, nhưng cố nuốt ngược trở về để còn uống một vốc thuốc.

Thèm cơm trắng quá, có đêm Tùng nằm mơ thấy mình trở về thời thơ bé, ngồi bên mâm cơm còn đủ mặt chín người, được ăn rau muống, cà muối mặn. Mới và được hai miếng đã tỉnh giấc, mở mắt ra chỉ thấy ga giường trắng nhờ nhờ.

Ảnh chụp màn hình Vnexpress

Chuyến bay VN05 “đưa công nhân về nhà” cuối cùng cũng đến. Tất cả phi hành đoàn và các bác sĩ đều mặc đồ bảo hộ. 129 bệnh nhân dương tính được đưa lên máy bay trở về quê nhà trong niềm hạnh phúc vô bờ bến “mình sắp sống rồi”!

Còn với riêng Tùng, nhìn bầu trời Guinea Xích Đạo trong đêm, anh quyết định “cả đời này sẽ không quay trở lại đây”. Trên chặng đường khứ hồi dài mười hai tiếng, Tùng không thể yên giấc trên chiếc ghế bọc nylon trơn tuột. Nhưng nghĩ đến niềm hạnh phúc được trở về, anh lại thấy lòng hân hoan khó tả.

Máy bay đáp xuống Nội Bài lúc 15h20, chiều 29/7. Hai mươi xe quân đội cùng xe cấp cứu chờ sẵn ở sân bay. 250 y bác sĩ Bệnh viện Nhiệt đới Trung ương “dọn chỗ” đón hơn hai trăm người trở về cách ly, điều trị.

Bữa cơm đầu tiên sau một năm rưỡi xa nhà có rau muống, thịt luộc chấm mắm hết veo. Cuộc gọi đầu tiên về nhà sau hai tháng đứt liên lạc, người chị gái thứ tư của Tùng vừa trông thấy mặt em, đã khóc váng lên qua điện thoại. Chị bảo ngày nào cũng thắp hương bố mẹ phù hộ, và lời cầu khấn đã ứng nghiệm. Đêm ấy, Tùng ngủ không mộng mị.

Sau nhiều lần xét nghiệm sàng lọc, số dương tính còn lại 21 người so với thống kê ban đầu 129. Bác sĩ giải thích trong thời gian chờ đợi chuyến bay, một số người được điều trị, một số sức đề kháng tốt có thể đã khỏi Covid-19.

Sau 3 lần xét nghiệm âm tính, Tùng và hai anh rể được xuất viện, về nhà tự cách ly thêm 14 ngày nữa.

Ảnh chụp màn hình Vnexpress

Ngôi nhà một năm rưỡi thiếu hơi người ở, giờ trở thành nơi cách ly của Tùng và hai anh rể. Buổi sáng trước khi đi làm, chị gái mua đồ ăn, treo ở hàng rào trước cổng để ba anh em tự nấu ăn. Hàng xóm đi qua ngõ, chỉ hẹn “hôm nào sang chơi”, bởi giờ đây mọi người đều phải thực hiện cách ly nghiêm ngặt.

Tùng dự định, bao giờ hết cách ly, anh sẽ quay ra Hà Nội lấy hộ chiếu và hai tháng lương công ty chưa thanh toán. Số tiền tích cóp từ mười bốn tháng làm việc bên châu Phi, Tùng giữ một phần làm vốn. Phần còn lại anh sẽ dành sửa sang mái nhà cấp bốn đang ở để gia đình có chỗ sinh hoạt rộng rãi hơn.

Hơn một năm lăn lộn nơi xứ người, Tùng cảm thấy thật may mắn vì vẫn còn sống sót trở về quê hương. Một trận dịch đi qua đã cướp đi sinh mệnh của biết bao nhiêu con người. Ngày hôm qua còn khoẻ mạnh bình thường, ngày hôm nay đã nằm thoi thóp trong bệnh viện với ống thở, dây nhợ chằng chịt… Đời người quả là vô thường, chẳng ai lường trước được ngày mai chuyện gì sẽ ập đến, có chăng chỉ sống trọn vẹn cho hôm nay…

Video xem thêm: Lắng đọng đêm về số 720: Một góc nhìn rất khác: “Mẹ mong con trở thành một người bình thường”

videoinfo__video3.dkn.news||fe3156ad2__

Ad will display in 09 seconds