Nó là con bé lang thang không có cha mẹ được bà tôi đem về nuôi. Bà kể: lúc thấy nó ngơ ngơ ngác ngác một mình trên đường, quần áo rách rưới bẩn thỉu, bà động lòng hỏi han thì không hiểu sao nó oà khóc đòi đi theo bà. Nó chẳng nhớ tại sao nó đến được đây, cũng chẳng nhớ nó tên gì.

Cuộc sống đang êm ả của tôi bị đảo lộn kể từ ngày đó. Vì nó sinh sau tôi mấy tháng, người lại còm nhom, bé xíu xiu nên mẹ bảo tôi gọi nó là em. Nhưng nó có phải là con của bố mẹ tôi đâu, nó là bà nội nhặt ngoài đường về mà.

Bố tôi thì lúc nào cũng nhắc: “Em nó thiệt thòi hơn con nhiều. Con đừng ganh tỵ với nó nữa”. Tôi đâu có thèm ganh tỵ với nó, đó là bởi vì nó rất đáng ghét đấy chứ. 

Ðầu tiên là mấy con búp bê xinh đẹp. Mẹ tôi bảo: “Con cho em chơi với”. Sau đó đến hộp đồ xếp hình tôi vẫn cất cẩn thận trong thùng giấy các tông. Bố tôi bảo: “Con chơi chung với em nhé”. Thế là nó nghiễm nhiên được chơi chung với tôi. Mà bực nhất là nó chẳng thèm xin chơi cùng, nó cứ câm như hến, đứng trân trân, tròn mắt nhìn tôi làm ra vẻ tội nghiệp lắm. Nó định dùng cách này để lấy tất cả đồ chơi của tôi ư? Ðừng có mơ…

Bắt đầu đi học, nó được bố tôi đặt tên là Ngần. Cả nhà gọi nó là bé Ngần. Nó thích cái tên mới lắm, mỗi khi được gọi “Ngần ơi”, nó toét miệng cười. Rồi nó gọi bà tôi bằng bà, gọi bố tôi là bố. Tôi khó chịu lắm, nhiều lần quát nó: “Bà mày à? Bà của tao chứ… Bố cũng là bố tao chứ”. Nó nghe thấy giọng đanh thép của tôi cũng biết sợ rồi năn nỉ xin: “Cho em chung bà với… chung bố với…”.

Ảnh minh họa: Đặng Xuân Trường.

Ở làng tôi, rất nhiều cây xoan. Tháng Hai, hoa xoan rụng tím cả các phiến đá lát đường. Những hàng rào cúc tần xanh mơn mởn trong mưa bụi mùa xuân. Dây tơ hồng vàng quấn quýt đan vào nhau hứng những cánh hoa xoan li ti như những vỏ trấu màu tím rơi nhẹ. Tôi với bé Ngần chơi trò công chúa về làng. Nó luôn bắt tôi làm công chúa.

Làm công chúa được đeo vòng vàng (vòng vàng làm bằng dây tơ hồng). Nó cẩn thận “trang điểm” cho tôi xong rồi cười ngặt nghẽo:

– Chị Huyền giống hệt công chúa luôn nhé.

Công chúa như thế nào tôi không biết, chỉ biết làm bộ sang trọng đi vào sân nhà. Bé Ngần vun hoa xoan rụng đầy vạt áo, đi sau tung hoa lên đầu tôi, miệng ơi ới:

– Tránh ra cho công chúa đi cái nhá.

Chú cún cũng rối rít lăng xăng chạy tới chạy lui. Chán vai Công chúa tôi bảo đổi cho nó. Bé Ngần lắc nguây nguẩy:

– Em xấu lắm, không làm công chúa được. Công chúa phải đẹp chứ. Em là người hầu công chúa thôi.

Những mùa hoa xoan tím thấm thoắt qua nhanh. Vèo một cái chúng tôi đã học lớp 9. Bà tôi dạo này yếu hẳn đi, đêm nào bà cũng ho khiến cả nhà ai cũng sốt ruột. Mẹ tôi chuẩn bị sinh em bé, tất cả việc đồng áng đều một mình bố tôi gánh vác. Tôi và bé Ngần sau buổi học cũng lăn ra làm giúp nhưng bố không chịu, cứ bắt chúng tôi vào học:

– Năm nay là năm cuối cấp, các con phải chú ý bài vở đấy.

Tôi với Ngần hai đứa không giao ước nhưng đều cố gắng học để bố vui lòng. Chúng tôi đều là học sinh giỏi ở trường, đi đâu bố cũng tự hào vì có hai đứa con gái ngoan ngoãn, học giỏi.

Năm đó chúng tôi thi xong tốt nghiệp phải thi tiếp lên lớp 10. Buổi báo tin danh sách trúng tuyển tôi không tin vào mắt mình nữa: “Ngần không đỗ lớp 10”.

Khi tôi báo tin này, bố không tin, bỏ buổi cày phóng xe đạp hộc tốc xuống trường xem lại kết quả. Mẹ thì cứ hỏi đi hỏi lại tôi: “Sao Ngần lại không đỗ?” Giọng bà lạc hẳn đi: “Ðúng là học tài thi phận. Rõ khổ”. Rồi bà lại ho khan từng hồi dài…

Ảnh minh họa: Flickr.

Ngần về, mặt buồn buồn. Tôi hỏi. Nó trả lời qua quýt: “Em bị điểm liệt”. Bố tôi đạp xe từ trường về thở dài: “Con Ngần không đỗ rồi, bị một môn điểm liệt”.

Tôi biết rõ sức học của Ngần. Nó không thể nào bị liệt được, chắc chắn là có vấn đề gì đó ở đây. Tôi quyết định cất công tìm hiểu. Có đứa mách: “Hôm thi môn Địa lý, không hiểu sao Ngần chép đề xong cứ ngồi khóc thầm. Thầy giám thị hỏi thì nó trả lời ấp úng là không làm được”

Không thể nào. Môn địa lý Ngần học giỏi hơn cả tôi. Mà đề năm nay không khó…

Tôi chạy về nhà, lôi nó ra sau bếp:

– Sao mày cố tình không làm bài thi môn địa lý?

Nó chống chế:

– Em không nhớ bài…

Tôi quát lên:

– Mày cố tình không làm. Bài đó tao với mày đã từng ôn rồi còn gì nữa.

Ngần cúi đầu. Những giọt nước mắt từ từ lăn trên má.

Tôi oà lên khóc:

– Tao biết rồi. Mày muốn ở nhà làm giúp bố phải không? Mày thấy bà ốm nên muốn ở nhà phải không? Mày muốn dành cho tao đi học phải không?

Bố tôi từ đồng về đứng sau chúng tôi lúc nào không biết. Ông lẳng lặng dựng chiếc cuốc vào góc hè, mắt cũng đỏ hoe…

Video xem thêm: Sai lầm của chúng ta: Nổi nóng với người thân, khoan dung với người lạ

videoinfo__video3.dkn.news||2834df55e__

Ad will display in 09 seconds