Đã 8 năm trôi qua, cha con ông Vĩnh và bé Hà Tiên coi bệnh viện là nhà. Họ đã cùng nhau đón 8 cái Tết ở nơi này…

Cách đây gần 9 năm, bé Trần Nguyễn Hà Tiên (SN 2007), con gái ông Trần Quang Vĩnh (khối phố Hương Trà Tây, phường Hòa Hương, TP Tam Kỳ) đột nhiên bị sốt, nằm mệt li bì. Đến bệnh viện khám, Tiên được chẩn đoán bị viêm não, phải khẩn cấp chuyển ra Đà Nẵng điều trị.

Tại Đà Nẵng, Tiên rơi vào trạng thái hôn mê suốt 6 tháng. Khi tỉnh lại, em bị mất trí nhớ, bị liệt gần như toàn thân, chỉ còn cánh tay phải có thể cử động được. 

Sau 2 lần chuyển viện, cuối cùng, năm 2016, bé Tiên được chuyển về điều trị tại BV Phụ sản Nhi Quảng Nam.

Ảnh chụp màn hình Người Lao động.

Con đau ốm mấy năm trời, của cải đáng giá trong gia đình ông Vĩnh cũng “đội nón mà đi”. Ông Vĩnh chăm con trong viện, vợ ông phụ bán quán cơm để kiếm thêm thu nhập. Nhưng số tiền công ít ỏi của bà không đủ lo chi phí cho Tiên và lo cho 2 đứa con trai ở nhà ăn học.

Nhớ lại thời điểm năm 2017, ông Vĩnh chia sẻ với báo Người Lao động, gia đình ông không còn một đồng dính túi. Đến nỗi có người cho sữa nhưng ông không có đủ 2.000 đồng để mua nước sôi pha sữa cho con uống. Cực khổ là thế nhưng vợ chồng ông đành nuốt nước mắt vào trong, không bao giờ than thở với con gái. Thương con, ông Vĩnh ngược xuôi tìm việc. Ai kêu gì làm đó, từ bốc vác, phụ hồ, làm xe ôm; dù khó khăn vất vả mấy ông Vĩnh cũng chấp nhận.

Năm 2019, biết được hoàn cảnh của gia đình ông Vĩnh, ban giám đốc BV Phụ sản Nhi Quảng Nam đã nhận ông vào làm bảo vệ. Nhờ đó, ông có thêm thu nhập, lại có thể ở luôn tại bệnh viện để tiện chăm sóc cho con. 

Ở bệnh viện nhiều năm như vậy, các bác sĩ ở Khoa Hồi sức cũng luôn dành tình cảm cho Tiên. Khi có các đoàn thiện nguyện đến thăm, suất quà của Tiên lúc nào cũng được ưu tiên. Người chủ hàng cháo, nơi ông thường đến mua cháo cho Tiên biết hoàn cảnh 2 cha con nên cũng thường bớt tiền cho ông Vĩnh.

Tết đến, Tiên ra hiệu với ba rằng bé thích một cái kẹp tóc gắn hình hoa hồng. Chiều 30 Tết, ông Vĩnh lại lật đật ra chợ tìm mua cho con. Đêm giao thừa, ông nhẹ nhàng lấy chiếc kẹp gắn lên mái tóc đen của con gái, ông kể về ý nghĩa cái Tết của người Việt cho con nghe. Đã 8 năm rồi, 2 cha con ông Vĩnh ở bên nhau khi thời khắc giao thừa đến…

Năm mới, ông Vĩnh chỉ có một ước nguyện duy nhất là con ông tiếp tục được sống, bản thân ông được khỏe mạnh để có thể lo cho con.

Hiện nay, ông Vĩnh có việc làm ổn định nhưng khoản tiền lương bảo vệ ít ỏi nên gia đình ông vẫn hết sức khó khăn. Ngoài làm bảo vệ, ngày nghỉ ông tranh thủ đi làm phụ hồ, chạy xe thồ để kiếm thêm thu nhập mua bỉm, sữa cho con.