Họ đã sống và cống hiến một cách trọn vẹn, đẹp đẽ khi khoác trên mình chiếc áo blouse…

“Chúng cháu chỉ cần ngủ khoảng 15 phút thì lại đi tiếp được thôi ạ”

Câu chuyện được một người dùng Facebook ghi lại này sẽ khiến bạn không khỏi thương cảm. Nghĩ mà thương sao những chiến sĩ áo trắng phải làm việc hơn 100% sức lực, giấc ngủ 15 phút chưa bao giờ quý giá đến vậy…

Đang trên đường chạy thể dục, tôi chợt thấy một chiếc xe cứu thương đỗ bên đường. Bên cạnh là hai người mặc đồ trắng toát nằm lăn trên vỉa hè. Tôi chợt nghĩ hay là một vụ tai nạn. Lúc này mới 4h sáng. Tôi mạnh dạn lay một người, cũng phải một lúc thì người ấy chợt tỉnh và ngồi dậy, tôi hỏi:

Các anh có làm sao không đấy ?

Không ạ, chúng cháu mệt quá không thể đi tiếp được thôi ạ. Chúng cháu đang tham gia dập dịch ở Nậm Pồ (Nậm Pồ hiện tại là ổ dịch lớn của tỉnh Điện Biên)

Vậy à, thế bây giờ các anh có cần giúp đỡ gì không – tôi hỏi

Không ạ, chúng cháu chỉ cần ngủ khoảng 15 phút thì lại đi tiếp được thôi ạ.

Xin lỗi vì đã làm phiền, thôi anh lại ngủ tiếp đi.

Chưa bao giờ giấc ngủ 15 phút lại quý giá đến vậy (Ảnh: Facebook).

Chỉ mong được bình yên, ôm vợ con vào lòng

BS Phạm Văn Phúc là một trong số các bác sĩ đang điều trị trực tiếp cho bệnh nhân Covid-19 tại Khoa Hồi sức tích cực, Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương cơ sở Đông Anh. Ròng rã hơn một năm qua, hết đợt dịch này đến đợt dịch khác, anh cùng các đồng nghiệp kiên trì bám bệnh viện, túc trực bên người bệnh với mong muốn duy nhất giúp họ chiến thắng dịch bệnh, trở về với cuộc sống bình thường.

Thế nhưng đợt dịch lần thứ 4 này quá khắc nghiệt. Lượng bệnh nhân nhiều, có những đêm mà BS Phúc cùng các đồng nghiệp phải thức trắng để cấp cứu cho các bệnh nhân.

Các bác sĩ Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương cơ sở Đông Anh thức trắng đêm với bệnh nhân (Ảnh: Trang tin Bộ Y tế).

Nhớ vợ thương con, giờ đây BS Phúc chỉ có một mong muốn duy nhất là được ôm vợ con vào lòng, song anh và hàng chục nhân viên y tế tại Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương phải tạm gác lại niềm hạnh phúc riêng tư để thực hiện sứ mệnh cao cả của người thầy thuốc.

“Bạn đã bao giờ nhìn thấy một bác sĩ vừa khóc vừa khám cho bệnh nhân chưa?”

Đó là lời tâm sự nhói lòng của một nữ bác sĩ đang điều trị cho bệnh nhân Covid-19 tại Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương, mở ra một câu chuyện khiến không ít người trào nước mắt.

“Bạn đã bao giờ nhìn thấy một bác sĩ vừa khóc vừa khám cho bệnh nhân chưa? Tôi của ngày hôm nay đấy.

Sáng, nhận được tin mẹ của một đồng nghiệp, một người em tại bệnh viện vừa qua đời đêm qua. Hiện, hai vợ chồng bạn ấy đều đang chống dịch tại bệnh viện, không về lo đám tang cho bà được. Nghĩ đến 2 đứa trẻ được bố mẹ gửi bà ngoại trông để đi chống dịch, giờ bố mẹ vẫn chưa về, bà thì không còn nữa, các cháu sẽ bơ vơ thế nào? Lòng bỗng trĩu nặng…

Lúc đó, lại nhận được tin có bệnh nhân Covid-19 có diễn biến mới, cần thăm khám luôn. Vừa khóc, vừa mặc quần áo phòng hộ chạy ra buồng bệnh khám bệnh nhân…

Làm sao để vững vàng bước tiếp đây? Làm sao để trả lời được câu hỏi vì sao mình chọn công việc này?

Thứ Bảy, ngày thứ 10 cách ly…”.

Xa con cái, xa những người thân yêu, bỏ lại sau lưng bố mẹ già yếu ốm đau, không thể kề bên chào tạm biệt lần cuối… Những hy sinh lớn lao ấy của những chiến sĩ áo trắng thật khó có gì đo đếm được. Thật khó để trả lời một cách rõ ràng cho câu hỏi “vì sao mình chọn công việc này?” của nữ bác sĩ kia, nhưng chúng ta chắc chắn một điều rằng: Họ đã sống và cống hiến một cách trọn vẹn, đẹp đẽ khi khoác trên mình chiếc áo blouse…

Có thể bạn quan tâm:

videoinfo__video3.dkn.news||c90b7fa55__

Ad will display in 09 seconds